Vợ tôi đi đẻ

Giống như nhiều cặp anh chị khác, tôi dìu vợ đi dọc hành lang cho đỡ đau và dễ đẻ – nghe người ta nói vậy. Thật khác hẳn cái thời dìu nhau đi dưới hàng me, chẳng nên thơ tươi mát chút nào. Thỉnh thoảng vợ tôi oằn người bấu vào vai tôi “Đau quá anh ơi, em chết mất”. Chả biết mặt mũi tôi lúc ấy nó hình thù gì, chỉ thấy xót thương và bất lực. Tôi chỉ biết vận nội công, gồng mình cho vợ cấu véo bao nhiêu cái cũng được.
Sau 12 tiếng vật vã, vợ tôi mới thôi hành hạ tôi, chịu theo các cô y tá vào phòng đẻ. Người tôi nó đau ê ẩm, đếm trên mình có đến 108 vết cào xước, tím bầm. Tôi mừng thầm đã thoát nạn. Nhưng nào có mừng được lâu. Cái đau thể xác chưa ăn nhằm gì. Cô vợ tôi chả biết vui thú gì mà nằm cả tiếng không chịu đẻ cho rồi, thỉnh thoảng lại la oai oái làm tôi đứng ngoài ruột gan cứ lộn tùng phèo. Một lát sau cửa phòng bật mở, tôi nhào tới. Cô y tá bảo “chị ấy đẻ con so, khó lắm, có thể sẽ phải mổ”.
Lạy thánh mớ bái, ba hồn bảy vía tôi nó bay lên trời, máu tôi nó tuột hết xuống hai gót chân. Tôi rên rỉ : Bộ đứa trẻ nó là thần Cu pít có cánh hay sao mà đòi rạch bụng mẹ nó chui ra. Thực lòng tôi không tin có thần Phật nhưng lúc ấy tôi đã khấn lia khấn lịa : lạy Trời, lạy đất… lạy bụi cây, lạy cục đá… phù hộ độ trì cho vợ tôi được đẻ. Con trai hay con gái gì cũng được tuốt luốt, miễn là vợ tôi đẻ được !
Không biết do các bác sĩ cố gắng hay do lời cầu khẩn của tôi mà một lát sau đã nghe thấy tiếng khóc oa oa. Tiếng khóc nghe “oai vệ” như vậy, con tôi sau này phải làm đến cấp tướng chứ chả chơi. Cô y tá mở của vui mừng bảo tôi.
Xong rồi cháu trai ba ký anh đón cháu về phòng đi.
Tôi lấy hết sức bình sinh giơ hai tay đón cái bọc tã trắng toát. Tôi không dám nhìn thẳng, chỉ hi hí mắt liếc cái sinh vật mong manh thiêng liêng mà tôi được gọi là con ấy. Nó cũng không thèm mở mắt mà nhìn tôi một cái. Cái mặt nó đỏ hỏn, nhăn nhó ra điều khó chịu, bất ngờ nó há miệng hét lên như một cái còi khiến tôi giật bắn người. Theo phản xạ con nhà binh, tôi vội giập hai gót giày vào nhau định giơ tay chào, làm suýt rơi thằng bé xuống đất.
Hoàng Tuấn – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 34 – 1997

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>