Tự đi bằng đôi chân của mình

Lên năm thứ hai, Quỳnh Thanh bị hớp hồn bời một chàng trai thuộc “típ” thứ nhất, năm cuối cùng, vừa tài hoa, vừa lịch lãm, sành sỏi, chưa tốt nghiệp mà đã có nơi sẵn nhận vào làm việc, dù lực học chỉ nhàng nhàng. Quốc Tuấn (tên chàng trai) chủ động tìm đến với Quỳnh Thanh. Chàng bay bướm :
Em là người anh đang mơ ước, tìm kiếm.
Nàng hỏi vì sao. Chàng trả lời :
Em mộc mạc, em trinh nguyên. Đấy là của hiếm trên đời.
Nàng rùng mình, e thẹn và một lần nhận lời theo Quốc Tuấn về thăm nhà chàng. Hẳn một cơ ngơi đồ sộ, nhà bốn tầng và một bà mẹ đon đả, sắc sảo. Bà ngắm cô như người ra chợ mua gà cúng. Và Quốc Tuấn săng sái đưa nàng đi “tham quan” cơ ngơi mà mai đây sẽ là nơi gần gũi, quen thuộc với nàng, nếu… Lúc bước vào căn buồng riêng của người mà nàng sẽ, sắp yêu, chàng đã sập cửa mà vừa hôn tới tấp, vừa thì thào… Phải rất cương quyết Quỳnh Thanh mới giữ được cái “giới hạn cuối cùng”. Từ buổi ấy, nàng gửi chàng hai tiếng “bai-bai”. Nếu như ở Chính Lập, nàng không trông chờ gì được, thì với Quốc Tuấn, chắc chắn nàng chỉ là…
Tỉnh táo và mộng mơ… cho đến tận năm cuối cùng, Quỳnh Thanh… vẫn thế. Cô chưa dám yêu ai. Dù vẫn có lúc dập dìu, thoảng qua, nhưng đều còn ngờ ngợ và ngại ngùng. Mấy đứa bạn cùng buồng nói ra vẻ thương hại :
Mày rồi đến làm “bà cô” thôi, em ạ !
Nghe mà lo lo. Biết đâu ? Ngày nay mọi thứ đều “hiện đại”. Tình yêu cũng thế. Nghe “chúng nó” diễu mà bâng khuâng. Làm sao có thể ? mà cô không thể như mấy đứa đã bỏ học giữa chừng vì quá yêu hóa… to bụng hoặc…
Ngày ra trường, Quỳnh Thanh về dụi đầu vào ngực mẹ :
Mẹ ơi ! Con học xong rồi !
Tiếp đó là những ngày tháng chờ đợi đã. Và không chỉ riêng cô. Quỳnh Thanh cùng mẹ ra đồng với cây lúa. Mẹ tỏ ý xót xa cho con gái của mẹ. Mùa về, đi gặt, Quỳnh Thanh thầm thì với bông lúa :”Nhờ mình đấy, bây giờ mới có ta…”.
Hôm nhận được giấy gọi đi nhận công tác, Quỳnh Thanh reo lên, khoe :
Mẹ ơi ! Giấy gọi đây này ! Mai con đi !
Mẹ sững sờ. Hai hàng nước mắt chảy ra. Quỳnh Thanh reo lên, khoe :
Sao thế hở mẹ ?
Mẹ cười giàn giụa :
Không. Mẹ mừng cho con quá !
Tự nhiên cô nhớ tới câu tâm sự của Chính Lập :
“- Chúng mình sẽ vào đời bằng chính đôi chân của mình !”
Phải đấy. Bạn đi bằng đôi chân của bạn. Mình đi bằng đôi chân của mình…
Hoa Hương – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 34 – 1997

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>