Truyện ngắn: Tư vấn (Phần 3)

- Thế này nhé! – Hằng thu xếp các thứ giấy tờ hồ sơ trên bàn vào tủ, cùng Huyền ra đường gặp Bảo. Anh chàng đang ngồi chờ trên chiếc Dream màu mận chín ngoài lề hè với vẻ bồi hồi – Tôi rất cảm ơn hai bạn. Chúc mừng hai bạn đã hàn gắn lại tình cảm, nhưng hôm nay 27 Tết rồi, các bạn thừa biết.

Huyền ngúng nguẩy ngắt lời:

– Làm sao bọn em không biết. Chị chỉ cần ngồi với chúng em đúng nửa giờ… hay hai mươi phút cũng được. Nhà hàng rất gần đây. Món ăn chúng em cũng chọn rồi. Chị là người tác thành thì chị phải làm chủ hôn,

Hằng chẳng thể nào từ chối.

Hôm đó, sau khi đưa Huyền vào bệnh viện Chợ Rẫy, nàng tính gọi điện thoại cho Bảo. Nhưng rồi lại bỏ ý định, không thật rõ vì sao như thế. Có thể quá công phẫn trước gã đàn ông nhẫn tâm với vợ, cần phải gặp nói thẳng vào mặt, cũng có thể do cư xá gã đàn ông nhẫn tâm đó ở ngay trên đường từ bệnh viện về nhà nên nàng đến thẳng địa chỉ. Bảo ở trong căn phòng rộng chừng 14 mét vuông, xà lỏn, áo thun, đang mải nấu nướng bên nồi cơm điện và cái bếp điện đặt ngay trên bàn nước giữa nhà.

– Này… – Khi nghe Hằng tự giới thiệu là người của trung tâm tư vấn, Bảo nói giọng gây sự – Chị đừng có dính vào việc riêng của chúng tôi. Như vậy là vi phạm pháp luật đấy. Bỏ là bỏ. Tôi đã quên cô ấy rồi. Và tôi cũng sắp lấy vợ khác rồi.

Tuy nhiên, anh ta cũng đứng khuất ra sau tủ, mặc quần áo đàng hoàng rồi ra bưng nồi cơm điện và cai bếp điện trên có đặt nồi canh cà chua, thì là nấu với nghêu mà Hằng chỉ cần ngửi mùi thơm tỏa ra cũng biết, đặt ra góc phòng, mời Hằng ngồi.

– Chị cứ nghĩ thử coi, tuổi chị chắc chắn hơn tuổi tụi tôi, nên cũng từng có tình yêu, và gia đình. Cô ấy nói: Thà bỏ chồng chứ không bỏ nghề. Đó là thứ khẩu hiệu chính trị cổ điển, lỗi thời lâu rồi. Vợ chồng là cái gi? Là tình yêu. Đặt tình yêu thiêng liêng xuống dưới sự kiếm sống chị nghe có được không? Khẩu hiệu đúng đắn nhất bây giờ là thà bỏ nghề chứ không bỏ chồng.

– Chúng ta có thể sẽ tranh luận vào lúc khác. – Hằng điềm tĩnh nói: Tôi đến đây chỉ để báo cho anh biết cô ấy đang nằm ở phòng cấp cứu bệnh viện Chợ Rẫy. Tôi khuyên anh vì tình xưa nghĩa cũ nên đến thăm cô ấy.

Bảo lặng trong giây lát rồi lạnh mặt lắc đầu:

– Cảm ơn chị đã báo tin, nhưng tôi không thể đến thăm. Tất nhiên bị nặng hợn, tôi có thể đến nhưng xỉu thì ba hồi lại tỉnh. Tố chất cô ấy tốt chứ không tồi đâu. Nếu chị biết rằng hồi trong năm, tôi bị đụng xe dập bàn chân nằm viện hơn một tháng… – Bảo chặc lưỡi – Nhưng thôi, không đến là không đến.

Nồi canh sôi sùng sục trào cả ra bếp khiến các dãy may-so đang đỏ rực cháy xèo xèo. Bảo giật mình nhảy vọt tới rút cái phích cắm điện, rồi nhăn nhó trở lại chỗ ngồi. Hằng bật cười:

– Hình như chuyện canh nghêu với canh chua cá lóc, hai anh chị cũng không đội trời chung?

Bảo trề môi:

– Cả những chuyện cỏn con ấy cũng mang đến trung tâm tư vấn kể thì hết chỗ nói. Tôi hỏi chị, nếu chị thích canh chua cá lóc nhưng chồng chị thích canh nghêu nấu với cà chua và rau thì là như nồi canh kia… – Bảo chỉ nồi canh ở góc phòng – …thì chị có lâu lâu nấu cho chồng được một tô không? – Bảo nhún vai: Cô ta nói chỉ ngửi thấy mùi rau thì là đã phát ói. Thế là lấy nhau mấy năm trời tôi phải cai món canh đó không khác gì cai nghiện. Trong khi canh chua cá lóc mỗi lần ăn bị dị ứng nổi mề đay tôi vẫn phải ăn và còn phải khen ngon…

Hằng đành chào thua ra về, nhưng cứ tủm tỉm cười suốt dọc đường. Hôm sau, ghé vào bệnh viện thăm Huyền, nàng được biết “canh nghêu” có đến thăm “canh chua cá lóc”, dù, theo Huyền nói “chỉ nhìn một cái rồi về”.

Hằng được hai thân chủ đưa đến nhà hàng Thiên Đường. Nhà hàng đã dành trước cho họ mọt bàn ba ghế ngồi, riêng trong một phòng nhỏ dựng bằng những tấm bình phong theo yêu cầu của khách. Trên bàn, bên cạnh lọ hoa chỉ cắm đúng hai bông hồng vàng, là chiếc bánh kem rất xinh, đường kính chừng mười phân, mặt bánh nền kem trang dưới vầng những chùm hoa là hai chữ đỏ Huyền – Bảo. Một chai sâm banh Pháp thắt nơ đỏ được đặt cạnh chiếc bánh. Bảo ra hiệu cho người thanh niên hầu bàn có thể bắt đầu phục vụ, rồi cầm chai sâm banh trao cho Hằng:

– Chị là chủ hôn, chị mở cho bọn em được hên.

Dù không biết mở, Hằng vẫn cầm. Lòng nàng xốn xang khi nghe Bảo xưng em.

Món ăn đầu tiên được mang lên. Một tô canh chua cá lóc nóng hổi và một đĩa bún nhỏ.

Huyền tròn mắt ngạc nhiên nhìn chồng, hỏi nhỏ:

– Em nói canh nghêu kia mà?

Hằng bỗng rưng rưng nước mắt. Cũng đúng một chuyện như thế, nàng không sao hàn gắn lại được cho chính mình. Đã hai năm nay, Dũng, chồng nàng ra ở riêng chỉ vì anh muốn nàng bỏ việc ở trung tâm tư vấn mà anh nói rằng “rỗi hơi lo việc thiên hạ” để về phụ việc anh ở công ty trách nhiệm hữu hạn mà anh là giám đốc, nhưng nàng không nghe. Chắc chắn Tết này nàng và hai con vẫn vắng anh…

Nguyễn Mạnh Tuấn – Báo Phụ Nữ Xuân Mậu Dần 1998

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>