Truyện ngắn: Tư vấn (Phần 2)

Khách là cô gái chừng 27, 28, áo dài đỏ, quần đỏ, giày cao gót đỏ, gương mặt trang điểm nhẹ, khá xinh, đang tươi hơn hớn:

– Chị Hằng còn nhận ra em không?

…48406. Thêm một vào dãy bốn con số “bí mật”. Hằng nhíu mày. Nhưng đã thành thông lệ, không một vị khách nào đến trung tâm có bộ mặt tươi hơn hớn cả.

– Xin lỗi! Trông chị hơi quen quen… – Hằng lúng túng nói nhỏ cho phải phép, kỳ thực không nhớ nổi cô ta là ai dù chỉ một đường nét nhỏ – Đúng là quen quen, nhưng trí nhớ của tôi hồi này kém lắm.

Cô gái lúng liếng, đánh nhẹ vào tay Hằng:

– Chị không nhớ em cũng đâu có trách chị. Em là Huyền, Bích Huyền, giáo viên trường… à, thôi, nói thế này chắc chắn chị nhớ: hè năm ngoái em đến đây xin chi lời khuyên… Em khóc xỉu hai lần khiến chị phải đưa em vào bệnh viện Chợ Rẫy. Sau đó, chị tìm bằng được anh Bảo bắt ảnh đến thăm? Chị nhớ chưa?

Hằng tủm tỉm cười:

– Nhớ rồi – Nhận được ra người quen, phản xạ nghề nghiệp khiến nàng bỗng nghiêm mặt – Bây giờ lại có chuyện gi thế? – nàng trở nên thân thiện, mở rộng cửa – Vào đây đã.

Huyền nắm lấy tay Hằng:

– Em không vào đâu. Hôm nay em đến đây để lôi chị đi với bọn em.

– Bọn em?

– Dạ! Anh Bảo đang chờ ở ngoài đường – Huyền xoắn xỏa kể – Hồi đó nhờ có chị “tư vấn” bọn em quay trở lại với nhau. Tối nay trùng với ngày cưới đầu cách đây ba năm, chúng em chọn làm ngày cưới thứ hai – Huyền giơ hai ngón tay – Chỉ có hai chúng em với chị là ba thôi. Bây giờ cũng hết giờ làm việc rồi, chị đi luôn đi.

Hằng cảm động. Niềm xúc động lan tỏa trong nụ cười như nao nao tới tận bàn tay đang cầm quả nắm cửa. Ngày hè năm ngoái đó, cô gái này bước vào phòng Hằng với bộ đầm vét may rất mốt, dáng đi rất kiêu hãnh. Nhiều năm trong nghề nàng đã đúc kết, khách đến với trung tâm tư vấn chỉ có hai loại dáng điệu hoặc là thiểu não thật, hoặc là kiêu hãnh giả. Những người kiêu hãnh giả cũng đau khổ, muốn giãi bày tâm sự, mong có được những lời khuyên giải chẳng khác gì những người thiểu não, chỉ khác vì thể diện hoặc bướng bỉnh, họ không muốn thừa nhận mình là kẻ yếu đuối và đau khổ đang trải qua là một thất bại trên đường đời.

– Chị đến đây vì chuyện lục đục với chồng phải không? – Hằng dịu dàng hỏi phủ đầu sau khi vừa mời khách ngồi.

Khách thất sắc, mất ngay vẻ lãnh đạm kiêu kỳ:

– Làm sao chị biết?

Hằng cười mỉm. Người ta, nhất là người đàn bà, có thể tạo ra dáng đi khác với tâm trạng nhưng ánh mắt thì giấu thế nào cũng vẫn thật. Ánh mất một cô gái mới lớn đang đau khổ vì tình khác với ánh mắt người mẹ đang bạc nhược vì con, còn mắt người khách này đen long lanh trẻ trung nhưng là người con gái đã trở thành đàn bà vì đáy mắt, nơi mà trong văn chương hay gọi là tấm gương, là cửa sổ tâm hồn, đã bắt đầu bằng lặng. Và sau nữa, không ai đến với phong tư vấn lại để kể chuyện vui cả. Cần phải hỏi phủ đầu. Kinh nghiệm cho nàng thấy việc chạm trung điểm nhạy cảm của đối tượng đang tiếp xúc, bao giờ cũng gặt hái ngay những lời giãi bày chân tình nhất.

Quả nhiên tấm y trang kiêu hãnh đang khoác bên ngoài Huyền tuột hết. Nàng rơm rớm nước mắt. Bắt đầu kể. Rồi xỉu lên xỉu xuống. Chuyện của họ rất đơn giản. Bảo hơn Huyền ba tuổi. Yêu nhau từ hồi còn là sinh viên. Bảo kỹ sư điện tử, tốt nghiệp Đại học Bách khoa, ra trường trước, sớm trở thành một phó giám đốc trung tâm điện tử. Huyền tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm, ra dạy trường phổ thông cơ sơ. Mâu thuẫn bắt đầu nảy ra khi họ có con. Bảo muốn vợ nghỉ dạy học vì lương giáo viên quá thấp để ở nhà nuôi con, lo nội trợ. Huyền không muốn. Họ đã đưa nhau ra tòa ly hôn. Hơn một năm qua, tính tới lúc Huyền đến trung tâm, Bao đã thuê phòng ở một cứ xá gần cơ quan để ở riêng.

Nguyễn Mạnh Tuấn – Báo Phụ Nữ Xuân Mậu Dần 1998

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>