Truyện ngắn: Tư vấn (Phần 1)

Cuối cùng, trong ánh mắt người đàn bà đau khổ ngồi trước mặt Hằng cũng có niềm tin:

– Cảm ơn cô nhiều lắm – bà ta không còn nói trong nước mắt như lúc kể cho Hằng nghe về đứa con trai bất hiếu – Nếu không liệu tìm tới cô, nghe cô phân giải, chắc tôi chỉ có đường tìm một liều thuốc chuột – vừa nói, bà ta mở cái xắc giả da màu đen bóng lấy ra một xấp những tờ 50.000đ đặt lên bàn, cười lúng túng – Những lời khuyên của cô là vô giá nhưng… nhưng đây là chút xíu gọi là lì xì sớm để các cháu ở nhà ăn Tết.

– Bà đừng làm thế – Hằng khẽ lắc đầu – Sau này con bà trở thành người tốt, biết kính trọng, thương yêu bố mẹ, đó chinh là món quà quý nhất gia đình bà dành cho tôi, Còn nhận những số tiền như thế này, tôi đã không chọn chỗ ngồi ở văn phòng tư vấn hôn nhân, gia đình.

Thấy bà khách ngập ngừng không muốn rút xấp tiền về, Hằng đứng dậy, vòng qua bàn cầm xấp tiền, đặt hẳn vào trong xắc vẫn để mở của bà ta:

– Coi là tôi biếu lại bà để góp phần mua thuốc cho con bà chữa trị vết thương, như vậy cả tôi lẫn bà cùng thanh thản, sau này, có chuyện vui buồn về nó, bà có đến gặp lại, tôi còn có thể nhìn thẳng vào mắt bà nói những lời chân tình.

Người đàn bà cảm động đứng dậy:

– Tôi cảm ơn cô, cảm ơn cô nhiều lắm. Nếu cháu tốt lên chắc cả hai vợ chồng tôi sẽ cùng đưa cháu đến cảm ơn cô.

Tiễn người đàn bà ra về, đóng cửa lại, Hằng nhẹ nhõm nghĩ đến việc phải thu xếp về ngay nhà với hai con. 4 giờ 15. Ngày cuối cùng làm việc của năm cũ, về sớm 15 phút cũng được. Nàng ngồi xuống ghế ghi nhanh vào cuốn sổ tay riêng theo thói quen: “… 27 tháng chạp, bà Huỳnh Thị Nga, 53 tuổi, mẹ và con trai, 19 – 387 – 4264 – 48405”. Số thứ nhất là số người trong ngày, số thứ hai là số người trong tháng, số thứ ba là số người trong năm 1997, số thứ tư là con số người tiếp xúc kể từ khi nàng làm việc ở trung tâm tư vấn 11 năm nay. Không biết các luật sư, chuyên gia tâm lý làm công tác tư vấn khác có lối ghi như nàng không, nhưng kiểu ghi của nàng, lại chỉ ghi vào sổ tay riêng, người khác có tình cờ hay tò mò đọc cũng chẳng thể biết những con số đó nói lên điều gì. Tháng đầu tiên khi bắt đầu làm việc ở trung tâm, nàng nảy ra cách ghi những con số “bí mật” với sự háo hức, thích thú, dần dần thành thói quen. Rồi những con số đó thành đời sống của nàng. Ngày nàng vui vẻ, nó cũng vui vẻ theo. Ngày nàng buồn bã, nó cũng buồn bã theo. Và dường như nó ít được chú ý khi một ngày trôi đi ở trung tâm chỉ như ngày làm việc của một viên chức tầm thường. Nhưng cũng có lúc bỗng dưng nó từng bừng tỏa sáng khi nàng qua một ngày được sống hết với trái tim mình. Nàng gấp cuốn sổ, cất vào ngăn kéo cùng cây bút kim, rồi cười bâng quơ với con số 48405. Không thể tin mình đã từng là niềm an ủi của số người lớn đến thế. Bao nhiêu người trong số đó đã tìm lại được niềm vui trong đời sống tình cảm? Bao nhiêu người vẫn còn trong trắc trở?

Nàng ngả người ra ghế, nhắm mắt, hơi ngửa mặt, duỗi thẳng hai chân trong thế thả lỏng thân thể. Một thói quen khi trong nàng bất thần cái gì cũng nhè nhẹ, vui nhè nhẹ, buồn nhè nhẹ, qua khứ, hiện tại lẫn tương lai đều bồng bềnh vời vợi. Nàng rất thích trạng thái này dù nó rất ngứn nhưng là sự siêu thoát khoảnh khắc giúp nàng trấn tĩnh được khi trở lại đời sống thật mà nàng cũng vẫn là con người, là đàn bà, hai vai nặng trĩu những chuyện đời thường lúc hạnh phúc, lúc cay đắng như muôn vàn người đàn bà khác trên cõi đời.

Có tiếng gõ cửa dè dặt.

Hằng giật mình. Còn khách nào nữa? Minh đã báo với cô Hiền thường trực ở phòng ngoài không tiếp thêm khách nữa rồi kia mà. Thoáng mệt mỏi, thoáng miễn cưỡng nhiễm trong hơi thở. Tuy nhiên, nàng cũng ra mở cửa, thâm tâm chuẩn bị trước một cách từ chối khéo, nếu như…

Nguyễn Mạnh Tuấn – Báo Phụ Nữ Xuân Mậu Dần 1998

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>