Tên ăn cướp cả ngày

- Thưa đức cha tôn kính-Tên trộm vội quỳ xuống hôn tay cha và bắt đầu kể lể. -Con chính là con ngựa mà cha vẫn cưỡi hằng ngày vì ngày trước trót phạm nhiều tội lỗi, con đã bị nguyền rủa và bị biến thành ngựa để chịu hình phạt. Bao nhiêu năm nay trong hình hài của giống vật con đã phải mang vác nặng, lại còn bị các ông chủ đánh đập bằng roi da, bị chửi rủa, cho tới ngày được rơi vào đôi tay nhân đức của cha. Cha không bao giờ quên cầu nguyện, thậm chí cả lúc đang đi trên đường. Nhờ ơn phúc của cha mà Chúa tiện thể tha tội luôn cho cả con, Ngài đã rút lại lời nguyền và cho con được trở lại làm người. Nhưng con vẫn biết là cha đã tốn tiền mua con, đã phải nuôi con tốn kém, nên con không nỡ tự ý bỏ cha mà đi. Không, con sẽ ở lại với cha, sẽ phục vụ cha y như trước đây, tức là y như một con ngựa. Hãy cưỡi lên lưng con, hãy bắt con phải chạy nhanh thế nào con cũng xin vậy. Nhưng con chỉ xin cha một điều: Đừng cho con ăn cỏ hay lúa kiểu mạch sống, mà hãy cho con ăn cháo sữa, gà hầm hay những thức ăn gần giống của cha. Bởi vì răng ngựa của con đã gãy hết cả, không phải cái gì con cũng nhai được. Và con cũng xin cha giữ cho con không bị quỹ dữ cám dỗ mà rơi vào vòng tội lỗi, để phải lại làm kiếp ngựa thì khốn cho con lắm. Bây giờ cha hãy ngồi lên yên ngựa trên lưng con đi, con sẽ đưa cha về nhà thờ.
Ông cha cố thần nghĩ ngợi. Cái người này sẽ làm ta tốn kém hơn ngựa nhiều lắm. Ngày nào cũng cháo, sữa, gà hầm như vậy, gã sẽ xơi đến cả đôi tai của ta không chừng. Còn dân chúng thì sẽ đàm tiếu đến thế nào về việc ta-Một vị linh mục, mà lại cưỡi trên lưng một con người thay vì cưỡi ngựa? –Kìa, xem kìa, cha cưỡi trên lưng con người-một kẻ bất hạnh. Ôi, tội lỗi, thật là tội lỗi, thật đáng hổ thẹn. Liệu họ có còn giữ được chút lòng kính trọng đối với ta nữa không? Ồ, không, ông cố đạo là người từng trải, đâu phải còn trẻ người non dạ, đừng tưởng cha sẽ dễ mắc câu như thế.
Cha bèn bảo tên trộm:
– Ta không thể dang tâm cưỡi lên lưng con được. Thôi, ta cho phép con tự do, muốn đi đâu thì đi, tùy ý.
Tên trộm mừng rỡ lại hôn tay cha lần nữa và hỏi:
– Người ta ai cũng bảo là người có lòng nhân từ, quả không sai. Thưa cha, thế còn bộ yên ngựa?
– Thôi, con cầm lấy-vị linh mục trân trọng nói coi như đó là phần thưởng cho nó suốt bảy năm trời đã phục vụ tận tụy. Ta cũng chẳng cần dùng chúng vào việc gì nữa.
Tên trộm ôm gọn bộ yên cương ngựa cúi đầu chào cha thật cung kính và biến mất vào rừng, nơi tên đồng bọn đang trốn cùng con ngựa.
Người dịch: Lê Thị Nguyệt – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>