Tạo lập hạnh phúc lần hai

Một người đàn ông chưa có con, rất muốn được làm bố. Nhưng người vợ tái hôn của ông ta lại có tới ba đứa con. Bà ấy không muốn có thêm con nữa. Họ đã cẩn thận “thương lượng”. Người chồng nói rằng: “Dù rằng anh muốn có một đứa con, nhưng em còn quan trọng hơn đứa con. Chỉ cần cuộc sống của em hạnh phúc, vui vẻ, anh không có con, cũng vui sướng lắm rồi!”.

– Giải quyết tốt vấn đề tài sản và tiền bạc.

Những người tái hôn, nói chung, đều có tài sản và tiền bạc riêng của mình. Họ xem tài sản và tiền bạc là “cái phao cứu mệnh” lúc nghèo túng, hoặc chỉ dùng vào việc tạo dựng lại gia đình sau khi tái hôn. Do vậy, xử lý tốt tài sản và tiền bạc sau tái hôn là điều rất quan trọng. Phần lớn vợ chồng tái hôn đều không muốn đề cập đến vấn đề tài sản, tiền bạc. Bài học thất bại của lần kết hôn đầu tiên đã khiến họ không muốn đem tài sản và tiền bạc ra để thảo luận, bàn cãi.

– Tạo lập hạnh phúc, bồi dưỡng tình cảm.

Có người trước khi kết hôn muốn sống độc thân suốt đời. Có người sau khi kết hôn không muốn sinh con cái. Đó chỉ là những trường hợp cá biệt, ảo tưởng, không phù hợp với thực tế. Người muốn “suốt đời độc thân” chẳng bao lâu đã tiến hành kết hôn. Người “không muốn sinh con” nhưng chỉ cần vừa kết hôn, trong nhà liền thêm một đứa trẻ… Cuộc sống cần phải lãng mạn, khoáng đạt, tạo lập hạnh phúc, niềm vui sướng và sự vui vẻ…

Rác nơi công viên

Gần đây, sáng sáng tôi bắt đầu đi cuốc bộ một vòng Hồ Hoàn Kiếm thay cho việc tập thể dục ở nhà. Có lần tôi dừng lại gần nhà Thủy Tạ ngắm cảnh mặt trời mọc. Nhìn trời, mây, mặt trời đỏ nhô lên từ rặng cây xanh nơi vườn hoa Chí Linh thật đẹp. Nhưng khi nhìn xuống Hồ, tôi phải rùng mình khi thấy rác rưởi nổi lềnh bềnh… Sóng Hồ lại dồn cả vào một vùng ven hồ đủ các thứ phế thải và trớ trêu thay lại đúng chỗ có cái biển để: Hãy bảo vệ môi trường – Đề nghị không vứt rác xuống hồ.

Nhìn các ghế đá li-tô gần đấy, dưới gầm ghế cũng như xung quanh ghế thôi thì vỏ quýt, vỏ cam, bã mía, giấy kẹo, mẩu thuốc lá… của đủ loại khách già, trẻ, đàn ông, đàn bà tiện tay vứt xuống vô tội vạ! Tôi tự hỏi: “Hay là vì không có thùng rác gần đấy chăng?” Chả phải.

Trần Quốc Cảnh – Thế giới Phụ nữ – Báo Phụ nữ Việt Nam – Hà Nội – 1995

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>