Tâm sự của một người đồng tính luyến ái

Trong một lúc nồng nàn, chúng em đã thề không lấy chồng và 3 đứa cứ sống với nhau như thế mãi. Nhưng rồi mối quan hệ đồng tính luyến ái này bị gia đình bạn em phát hiện. Bố mẹ, anh chị em cả 3 chúng em chửi mắng thậm tệ và cách ly, bắt 3 đứa tuyệt đối không được đi lại, chơi bời với nhau nữa. Chúng em rất buồn, có thể nói là rất đau khổ, gần như tuyệt vọng.
Vì chúng em có hình thức dễ coi, có đứa khá xinh đẹp, nên đến khi học xong cấp 3, có người hỏi cưới, gia đình 2 bạn em liền gả chồng cho chúng nó- những người chồng mà chúng nó không yêu. Đến lượt em, gia đình cũng bắt phải lấy chồng. Em không thể kháng cự lại được và phải nghe theo. Ngay đêm tân hôn, chồng em đã nhận ra em không hề có một chút xúc động nào trước sự âu yếm vuốt ve của anh ta cả. Những cố gắng của anh ấy trong 3 tháng tiếp theo cũng chỉ là vô ích. Trái lại trong lòng em lúc nào cũng chỉ tơ tưởng đến 2 bạn, từng có những ngày quan hệ với em như vợ chồng. Cuối cùng chồng em không thể chịu đựng được nữa và anh ấy xin ly hôn. Em chấp nhận ngay như là được giải thoát. Nhưng những ngày tiếp theo, em đau khổ vô cùng, phần vì bị gia đình hắt hủi, làng xóm chê cười, phần vì nhớ 2 người bạn gái kia, nhiều khi em lén lút đến gặp và cảm thấy rất ghen với chồng họ.
Thế rồi nhân một cơ hội, em đã trốn gia đình, bỏ ra Hà Nội tìm việc làm. Bây giờ, em đã có một công việc, có lương thu nhập tương đối ổn định, có thể xây dựng gia đình mới vì có nhiều người con trai muốn đến với em nhưng em chẳng thấy mảy may xúc động mà lòng em vẫn cứ hướng về 2 đứa bạn gái kia, nhiều khi em lén lút đến gặp và cảm thấy rất ghen với chồng của họ.
Thế rồi nhân một cơ hội, em đã trốn gia đình, bỏ ra Hà Nội tìm việc làm. Bây giờ, em đã có một công việc, có thu nhập tương đối ổn định, có thể xây dựng gia đình mới vì có nhiều người con trai muốn đến với em nhưng em chẳng thấy mảy may xúc động mà lòng em vẫn cứ hướng về 2 đứa bạn gái ở quê hương. Em đã viết thư về cho chúng nó. Thì ra chúng nó cũng đang sống cuộc sống tẻ nhạt bên cạnh người chồng không có một chút tình cảm nào, và đứa nào cũng nói rất nhớ em, vẫn “yêu” em, mặc dầu có đứa đã có con. Chúng nó muốn nhờ em tìm việc ở ngoài này để chúng nó cũng sẽ trốn gia đình ra Hà Nội làm ăn và chung sống luyến ái với em như lời thề ước. Vậy chúng em có nên làm như thế không? Chúng em có thể sống hạnh phúc với nhau không?
Trịnh Trung Hòa- Thế giới Phụ nữ- Báo Phụ nữ Việt Nam- Hà Nội- 1996

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>