Tầm quan trọng của y phục

Còn các loại vải, cả kiểu “mốt” cũng thế. Có màu sắc của vải, lụa rất kén người. Như các gam màu xanh, đỏ, hoa cà, hoa nhỏ, hoa to, kẻ dọc, kẻ ngang v.v… nhìn thấy đẹp, nhưng không phải ai dùng cũng được. Loại mỏng, loại dày, loại cứng, loại mềm, loại chảy, loại nhẹ nhõm… cũng chọn người mà tăng vẻ đẹp của vải.
Cho nên, không nhất thiết phải dùng loại vải, loại áo thật đắt tiền, “mốt” cầu kỳ “hiện đại” là có được vẻ đẹp trang phục. Ví như: Váy ngắn rất kén người có đôi chân thon thả.
Sự trang trọng được tôn lên qua loại vải, áo đắt tiền, loại hiếm, cũng không tách rời với yêu cầu đã chọn đúng màu sắc, loại vải, kiểu may hợp với thân hình. Nếu không, sang thì sang đấy, vẫn không đẹp.
Có một thực tế là những người mẫu, diễn viên sân khấu điện ảnh, các ca sĩ… mặc quần áo thường rất đẹp, rất “mốt”, rất “ăn” với người mặc. Song, nếu ta bắt chước, cũng may theo và mặc theo mà thân hình mình không có những net tương tự và mặc không đúng lúc, đúng chỗ, sẽ chỉ là một sự bắt chước vô ích, tốn tiền. Chưa kể, khi dùng loại y phục nào, kiểu nào, thì sự trang điểm trên gương mặt, từ phấn, son, kẻ mắt, tô môi, đồ trang sức đeo ở tai, ở cổ, ở tay… và mái tóc nữa, cũng phải hòa hợp, đi với nhau. Nếu không, sẽ có sự “cãi nhau” qua việc trang điểm, làm đẹp ấy.
Hóa ra, người và áo không chỉ có riêng áo với người. Mà là cả một sự hiểu biết, một nghệ thuật của sự ăn mặc và may mặc. Chưa kể áo quần còn giữ phần việc che đi phần nhược điểm của cơ thể.
Người đang làm công việc gì, nghỉ ngơi hay đi chơi, tới nơi trang trọng hay cuộc gặp gỡ, hẹn hò v.v… cái áo (y phục) lúc đó “thay mặt” cho người giới thiệu trước rất nhiều điều về ta. Ý ẩn và có nghĩa ở bên ngoài “cái răng, cái tóc” còn là cái áo, cái quần nữa, “người nào, áo ấy”, kể cũng phải.
Cánh đàn ông ở dãy nhà D
Cánh đàn ông ở dãy nhà D. trong khu tập thể của chúng tôi rất ấm ức mỗi khi thấy các bà vợ xúm vào tranh nhau đọc tờ báo phụ nữ Việt Nam, chả là trong ấy có mục “Tâm sự” của chị Thanh Tâm mà! Thôi thì đủ mọi nỗi niềm đau khổ, tình huống éo le trắc trở nhân duyên, các bà các chị gửi gắm vào đó (chắc hẳn không loại trừ kể tội, nói xấu đàn ông!). Lẽ nào cánh đàn ông chúng mình chịu lép vế mãi sao?
Hiền Hoa – Thế giới Phụ nữ – Báo Phụ nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 15 – 1997

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>