Rồi một hôm cô ta bất ngờ bảo

“Anh đã hơi hờ hững với tôi rồi đấy. Thật ra, dạo này nhiều lúc anh chẳng quan tâm gì đến tôi cả. Tôi không biết cả phải gần đây chúng ta đã nói với nhau quá ít hay không? Hẳn là anh biết chứ, giả dụ như, chuyện gì đã xảy ra ở Swaziland, những gì thiên hạ đang bàn tán về người tuyết? Kể cho tôi xem, một đề tài thú vị đấy, Elizabeth Taylor có bao nhiêu đời chồng?”.
Tôi lâm vào thế bí như con sóc trong lồng. Tôi chả biết tí gì về Swaziland, mà thực ra, thì cả về bất cứ đề tài nào khác quen thuộc đối với vợ tôi đến như thế.
– Cố mà chịu, ông bạn già – Ông bạn tôi nói vẻ động viên. Có thể còn hơn thế nữa đấy! Thời của ông đã qua rồi. Giờ chúng ta đang ở vào thời tân tiến: giải phóng phụ nữ là nhiệm vụ hàng đầu, rồi đến công cuộc nữ tính hóa đàn ông.
Ai mà biết được cái gì mà phái yếu còn có thể dành cho chúng ta…
Gặp gỡ cây bút nữ trẻ tuổi: Tác giả truyện ngắn “Này: Áo xanh cổ trắng”
Ai đó lại gọi mình. Tôi ngoái đầu lại – không có ai cả. Nhưng lạ, sao vẫn như có tiếng gọi đâu đó. Này: Áo xanh cổ trắng. Cái ám ảnh kỳ lạ của văn chương là thế đấy. Mấy tiếng trên đây là đầu đề truyện ngắn của Hoàng Tố Mai – đoạt giải nhì cuộc thi tác phẩm tuổi xanh do báo Tiền Phong tổ chức năm 1990. Nghĩ một tên truyện cho đích đáng, cho dễ nhớ thành day dứt đã là một điều hay. Huống chi cái tên truyện “Này: Áo xanh cổ trắng” còn vang ngân như một lời gọi của tuổi thơ, như một nỗi buồn luyến tiếc giã từ khoảng đời trong trẻo vô tư của con người. Tôi nêu nhận xét đó với Mai thì được liền câu trả lời khẳng định:
– Vâng, tuổi thơ để lại dấu ấn rất đậm trên các trang viết của cháu. Cả những truyện đã viết và những truyện đang viết đều có bóng dáng và hồi ức của tuổi thơ. Chia tay với cái gì thì cũng buồn. Nhưng nỗi buồn chia tay với tuổi thơ nó nhẹ nhàng mà thấm sâu để mãi mãi phải cho mỗi người những phút giây sống đẹp để đời. Đây là một cảm hứng viết chính trong bài.
Thế còn những cảm hứng khác?
Đó là nhạc và hội họa. Thực ra trong hai cái này cháu hiểu nhạc hơn, mà nhạc thì tập trung chủ yếu vào nhóm người nghe âm nhạc, cháu cảm nhận được nó nói lên được vì sao. Với Beatles cháu say mê toàn bộ và tìm thấy trong đó cảm hứng viết manh mẽ hơn. Gần đây nhiều người nhắc đến và ca tụng nhóm Pink Floyd. Cháu đã viết thư cho một đứa bạn nước ngoài và bảo nó nghe thử xem sao. Nó viết thư nói nhạc Pink Floyd nghe hiện đại hơn, và có một thời nghe rất hay, nhưng cũng như nhạc hiện đại nói chung hơn, so với nhạc Beatles thì… thiếu tính người. Nhận xét của đứa bạn làm cháu giật mình, nhưng điều ấy đúng. Điều khiến cháu say mê chính là ở cái tính người ấy. Cháu nghĩ văn chương cũng phải như vậy.
Nguyễn Hải dịch – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>