Những giọt nước mắt

Bằng một động tác thành thạo, tôi chỉ thấy nhói khẽ một cái chị đã đưa chiếc kim tiêm vào mạch máu. Nằm nhìn chai đạm treo ngược trên giá đỡ, nối với cánh tay mình bằng ống ni-lông trong suốt, thấy rõ từng giọt nước rơi một cách chậm chạp, tôi biết phải nằm im thế này ít ra là 3 giờ.
Chị y tá đi đâu một lát, đem về mấy tờ báo cũ, ngồi vào cuối giường lơ đãng lật vài trang nhưng ánh mắt lại nhìn vào một góc tường, không phải, xuyên qua tường và một nơi nào đó xa lắc. Tôi thử đoán tuổi chị, có lẽ đã ngoài 40, mái tóc đen dày buông xuống bờ vai vẫn ôm lấy khuôn mặt có thể nói là đẹp, nhưng từ cặp mắt đên đôi môi đều đượm vẻ mỏi mệt, buồn bã, đợi chờ…
Thấy chị ngồi như thế một lúc, tôi kiếm chuyện:
-Chị được mấy cháu rồi?
-Dạ, một!
-Chắc anh ấy cũng làm ngành y?
-Không ạ! Thấy tôi có vẻ muốn hỏi nữa, chị bật cười – Em không có chồng. Nói đúng hơn, là có cũng như không!
Chị lại cười lần nữa như đang nói về một điều gì đó rấ vui. Tôi còn đang thắc mắc sao cảnh ngộ của chị như thế lại vui được nhỉ? Chị vẫn cười khúc khích, đầu ngoẹo sang một bên. Tôi bỗng nhận ra sắc mặt chị ửng hồng như con gái tuổi dậy thì, ngập ngừng mãi chị mới nói tiếp:
-Bác sĩ trưởng khoa bảo với em, anh là nhà báo phải không? Hôm qua, chị ấy cho em mượn quyển tạp chí Hạnh phúc gia đình, em có đọc một truyện tình của anh trong đó rất hay. Anh có muốn viết về cuộc đời em không? Buồn cười chết đi được…Nhưng không được viết tên em đâu nhá. Rồi chị chậm rãi:
Hồi đó, em mới tròn 20 tuổi nhưng ở quê em lấy chồng rất sớm nên hầu hết bọn bạn em đều có nơi có chốn cả. Cũng có một anh giáo ở làng theo đuổi em nhờ người mai mối. Em không thích vi tính anh ấy như ông cụ non mặc dầu bố em rất ưng.
Một lần, em được phân công tiếp nhận thương bệnh binh từ chiến trường B ra. Cầm bản danh sách 17 người, em lướt từ trên xuống dưới, thấy toàn những bố già 35, 40 cả, chắc là có vợ con ở trong Nam cả rồi. Ai ngờ khi đọc tên từng người em vui hẳn lên vì có 2 anh chàng, một người 25, một người 28. Em gọi anh chàng trẻ nhất trước:
-Đồng chí Huỳnh Văn Nghĩa!
-Có! Sau tiếng hô dõng dạc, một ông hộ pháp đen như củ sung đứng lù lù trước mặt làm em hết cả hồn.
Trịnh Trung Hòa – Thế giới Phụ nữ – Báo Phụ nữ Việt Nam – Hà Nội – 1995

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>