Lời khuyên của cô thanh tâm

T.H thương mến!
Đọc lá thư nhòe nước mắt của cháu, cô hiểu cháu đã viết những dòng chữ ấy trong tâm trạng bấn loạn, đau khổ cùng cực. Cô những muốn đến ngay bên cháu, vỗ về an ủi cháu bình tâm trở lại. Cô mong sao lá thư này kịp đến với cháu trước khi cháu kịp làm điều gì dại dột.
T.H à, tình cảnh của cháu hiện giờ quả thật rất đáng lo ngại. Cô muốn trách cháu sao mù quáng, nông nổi tự buông thả mình để rồi bây giờ phải ân hận. Nhưng cô lại thương cháu không có người thân bên cạnh để bảo ban, nâng đỡ nên mới ra nông nỗi này. Cháu đã thật sai lầm khi vì sợ mất người yêu mà tự hủy hoại đời mình. Cháu đã phá thai nhiều lần nên giờ lại làm chuyện đó với cái thai 6 tháng thì sẽ rất nguy hiểm với tính mạng của cháu và nguy cơ sau này cháu không có con được nữa là rất lớn. Đối với người phụ nữ thì đứa con quan trọng và thiêng liêng vô cùng, cháu ạ. Trót sa vào hoàn cảnh này rồi, theo cô, cháu nên giữ lấy đứa bé. Đến khi con của cháu chào đời, cô tin là cháu sẽ có nghị lực để vượt qua mọi chông gai, sóng gió của cuộc đời.
Chồng cháu và gia đình anh ấy đã không chấp nhận đứa con của cháu thì chẳng còn lí do gì để cháu phải níu kéo cuộc hôn nhân vội vã này, bởi nó sẽ không bao giờ đem lại cho cháu sự yên ổn cả. Còn với cha của đứa bé, cháu cũng đừng quá oán hận cậu ta. Thực ra ở độ tuổi 20, cậu ta chưa hoàn toàn ý thức được trách nhiệm làm cha mà chỉ cảm thấy hoang mang, lo sợ và ghen tuông, vì cháu đã vội vã đi lấy chồng khi cháu nói đứa con kia là tác phẩm của cậu ta. Với cả hai, cháu đều đã suy nghĩ và hành động nông nổi, sai lầm khó mà cứu vãn nổi. Bây giờ, cháu cần xác định đứa con là của cháu và cháu phải có trách nhiệm nuôi nó nên người. Nó sẽ không phải chịu thiệt thòi nhiều như tuổi thơ của cháu một khi cháu hết lòng thương yêu, chăm sóc, dạy bảo nó tử tế. T.H ạ. Cháu đã vấp ngã rất đau nhưng cô mong cháu hãy đứng thẳng dậy, quyết tâm làm lại cuộc đời. Sau này khi cha của đứa bé trưởng thành và chín chắn hơn, biết đâu cậu ta muốn quay lại với cháu và nhận con!? Lúc ấy, cháu có tha thứ cho cậu ta hay không là quyền của cháu. Dù có thể nào cháu cũng không được đánh mất niềm tin và hi vọng vào tương lai. T.H nhé. Trong giai đoạn đầy khó khăn, thử thách này, cháu nên nhờ bố cháu giúp đỡ. Theo như cháu nói thì bố cháu không phải là người cha thiếu trách nhiệm đâu, chỉ có điều ông đã thương và chiều con không đúng cách.
Cô chúc cháu có đủ nghị lực để vượt qua những lầm lỡ đáng tiếc của tuổi trẻ.
Thanh Tâm- Thế giới Phụ nữ- Báo Phụ nữ Việt Nam- Hà Nội- 1996

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>