Kỷ niệm sinh nhật bác 19-5-1980 – 1991

Câu hỏi của Bác còn vang mãi: Chèo đâu? Ngâm thơ đâu?
Lần đầu tiên tôi được gặp Bác Hồ trong đại hội chiến sĩ thi đua toàn miền Bắc năm 1953. Hôm ấy chúng tôi diễn vở “Chị Trầm”. Vở diễn vừa kết thúc, Bác lên tận sân khấu với chúng tôi. Mọi người sung sướng vây quanh Bác. Bác hỏi: “Chị Trầm đâu?”. Tôi vừa xúc động vừa vui mừng bước ra thưa Bác. Bác cười thật hiền lành vẫy mọi người lại gần. Bác khen ngợi và chia quà cho chúng tôi. Nữ được Bác cho kẹo, nam được Bác cho thuốc lá. Riêng tôi, “chị Trầm” được Bác cho hai quả cam. Trước khi ra về Bác dặn dò: “Các cô, các chú diễn rất hay. Chúng ta phải giữ lấy nghệ thuật của dân tộc mình và dạy lại cho con cháu mai sau”. Lời dạy giữ gìn bản sắc dân tộc của Bác đã đi theo tôi suốt cuộc đời. Từ vốn cổ quý báu của cha ông để lại tôi đã cùng các anh em làm chèo, phục hồi những vở chèo cổ. Tôi còn chọn thơ, sáng tác thêm điệu hát, điệu múa cho vở “Kim Vân Kiều”.
Lần gặp Bác Hồ năm 1960 là lần quyết định cho tôi trở thành người thầy nghệ sĩ. Bất ngờ chúng tôi được đón Bác vào thăm trường sân khấu vừa được các bạn Liên Xô giúp xây dựng. Vào đến khu văn công Mai Dịch, Bác kéo anh chị em nghệ sĩ cùng ngồi ngay xuống thềm cỏ trò chuyện. Xem xong các bạn khác múa, hát, diễn xiếc, đánh đàn, Bác hỏi: “Thế chèo đâu? Ngâm thơ đâu?”. Mọi người quay ra tìm tôi lúc đó ngồi tận vòng ngoài. Tôi vừa bước vào Bác gọi “chị Trầm”. Tôi cảm động quá. Không ngờ Bác bận bao nhiêu việc, gặp gỡ bao nhiêu người mà vẫn nhớ tôi. Hôm đó tôi hát một bài chèo thật hay và ngâm bài thơ: “Hang Pắc Pó và Ngâm thơ trong tù” của Bác. Ngâm thơ xong Bác vẫy tôi lại, đưa cho tôi 10 cái kẹo. Tôi run run cảm ơn Bác. Đột nhiên Bác bảo: “À quên! Phần cô 5 cái, trả lại 5 cái phần của Bác”. Tôi đưa lại Bác 5 cái kẹo mà ngơ ngác nhìn, không hiểu sao, mọi người lại cười ồ. Bác cười bảo: “5 cái phần cô hát, còn 5 cái công Bác sáng tác thơ”. Bác nhìn tôi rồi nói tiếp: “Thôi Bác tặng lại cô”. Kỷ niệm ấy cùng với lời dặn dò cố gắng đào tạo mầm non nghệ thuật của Người như chiếc cầu nối duyên nợ từ quãng đời tự học vất vả thuở thơ ấu đến quãng đời làm người thầy nghệ thuật của tôi…
Và mỗi năm ngày 19-5 cả nước nhớ ngày sinh của Bác trong tôi lại vang lên câu hỏi da diết của Bác: “Chèo đâu? Ngâm thơ đâu?”.
Linh Miên – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>