Khi Tòa án không đứng về phía “nạn nhân” (Phần 1)

Ngày 10/1/1993, bị cáo Nguyễn Thị Th. 42 tuổi, ngụ ở Thủ Thiêm Q.2, ra tòa với tội danh “giết người”. “Nạn nhân” là anh Nguyễn Công Khanh, chồng chị. Nhưng cả dòng họ bên chồng và những người ngoài cuộc đang ngồi dự khán không ai lên án “người đàn bà sát chồng” kia. Trái lại, họ còn đứng ra làm chứng bênh vực chị. Thậm chí, ngay hội đồng xét xử hình như cũng cố tìm cho được những câu hỏi có lợi cho chị! Vì sao?

Chị ra tòa không có luật sư, bởi chị không có điều kiện để nhờ luật sư. Thật ra, chị cũng chẳng cần phải biện hộ. Sư thành thật và hoàn cảnh đáng thương của chị trong hơn 10 năm chịu đựng một ông chồng sáng say chiều xỉn, quậy làng phá xóm, đánh đập vợ con… đã là sự biện hộ vô hình mà hiệu quả gấp ngàn lần mọi lời biện hộ khác.
Họ tỏ ra thương chị cũng có lý do. Bởi mọi người đều hiểu được sự chịu đựng của một người đàn bà hai con đối với một ông chồng sáng say chiều xỉn, đánh đập vợ con hơn 10 năm trời là như thế nào. “Ông trời con” ấy đã bất chấp mọi lời khuyên can. Riết rồi chẳng ai thèm lên tiếng nữa. Mọi người dần dần xa lánh. Chỉ có chị, người vợ suốt ngày dang nắng dầm mưa để nuôi hai con ăn học, đứa con trai lớn đang học nghề làm giày, còn đứa nhỏ đang học lớp 5, là còn đoái hoài tới anh.
Thực ra cái chết của anh Khanh cũng không phải do lỗi của chị. Theo lời kể của chị, lời khai của người chị chồng và nhân chứng thì 8 giờ ngày 7/1/1997, anh Khanh đi đám ma hàng xóm, say bí tỉ, mới về tới đầu ngõ đã réo tên chị ra mà rủa. Biết tính chồng, chị không nói một lời. Chưa đã, anh còn lôi cả dòng họ bên vợ ra để… chửi thề. Chị vẫn nín thinh. Tức lên, anh lôi chén bát, ly đĩa ra đập loạn xạ. Chị cũng không hé môi. Chị biết cũng như những lần trước, chị mà nói một tiếng là bị anh đánh ngay. Vì vậy, im lặng là tốt hơn.
Nhưng lần này không như vậy. Anh thấy chị im lặng, cho là chị “khinh anh ra mặt”. Anh bèn rút sợi dây thắt lưng ra quất tới tấp vào chị. Chẳng ai can ngan, vì anh đánh vợ là chuyện thường ngày ở cái xóm ven sông này. Chịu hết nổi, chị vừa khóc vừa xin tha, nhưng cái đầu của anh đang bị cái bao tử đầy rượu chỉ huy, nên anh cứ tiến tới, quất vùn vụt… Chị lùi dần, lùi dần chịu đựng… cho đến nhà bếp. Tới đây thì chị hết chỗ trốn. Lưng dựa vách nhà, tay chị chống ra sau để né, đụng phải con dao Thái Lan, chị cầm ngay lấy và lập tức quơ về phía trước. Anh quăng sợi dây thắt lưng, bay vô chụp con dao. Hai người giằng co một hồi rồi chị té, anh cũng té theo. Mũi dao đang hướng về phía anh ghim thẳng vô giữa ngực.
Ngọc Hạnh – Báo Phụ Nữ thứ Tư – Năm thứ XXIII số 11 (18-2-1998)
 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>