Kết quả Đại hội điểm ở cơ sở

Qua đại hội điểm ở cơ sở đạt kết quả như sau:
Cán bộ, hội viên và sinh hoạt và tiến hành đại hội cơ sở đã có những chuyển biến thực sự về nhận thức, về tinh thần trách nhiệm, nhiệt tình đối với hoạt động hội phụ nữ, động viên được phong trào ở cơ sở.
– Được cấp ủy quan tâm và tăng cường lãnh đạo cụ thể, thiết thực…
– Củng cố tổ chức, kiện toàn cán bộ từ tổ đến phân chi và BCH chi hội.
Nhận xét chung các đại hội điểm cơ sở ở các quận nội thành và thị xã huyện ngoại thành Hà Nội đều đã tiến hành kết quả tốt.
Có thể nhớ lại kiếp trước không?
Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một trong những thí nghiệm gây ấn tượng nhất của Dgiô Kitôn – một bác sĩ nổi tiếng về trị liệu tâm lý và cũng là một nhà thôi miên học. Bệnh nhân của ông là một người Anh làm nghề sản xuất bản tên là Maicơn Omara nằm ở tình trạng xuất thần thôi miên trong lúc đó bác sĩ Dgiô Kitôn ám thị để anh ta trở về cuộc sống trước đây quá khứ.
Những người chứng kiến ngạc nhiên trước cảnh tượng này, họ nhìn thấy ở Maicơn đang diễn ra một sự biến đổi lạ lùng. m tiếng Mỹ mà anh nói thường ngày đã lơ lớ chuyển sang tiếng Ailen. Khi được hỏi tên ở cuộc sống trước anh trả lời là “Stiven”. Anh đã tả lại “cuộc đời của mình” ở Đubơlin cuối thế kỷ trước. Phải đến bốn đợt thôi miên mới làm cho Maicơn gọi ra họ “của anh” là Garet. Đồng thời anh đã chứng minh cho mọi người thấy sự hiểu biết khác thường tuy khá khái quát của anh về nền văn học dân gian đường phố ở Đubơlin cuối thế kỷ 19. Anh đã tả cảnh những con đường bờ sông, những sân thượng với những ngôi nhà lịch sự làm tạm ở đó thời Giêozghi. Khi tỉnh lại Maicơn, người hậu thế xa xôi của những người Ailen, sinh ra ở Philađenphia, không thể giải thích được “những hồi ức” này.
Tôi biết rất rõ Maicơn Omara và Dgiô Kitôn cho nên tôi không hề nghi ngờ cả quan hệ trung thực của hai người cả về nhân vật Stiven Garet mà Maicơn đã tự phát gọi ra. Sauk hi nghiên cứu thêm vài trường hợp gây ấn tượng mạnh tôi tiếp tục các cuộc khảo nghiệm khi những người được đem ra làm thí nghiệm thôi miên đã kể về “những cuộc sống trước” của mình. Tôi chợt nảy ra một ý nghĩ: Trong tất cả những trường hợp ấy không có lời nào về những hồi ức có thật. Nguồn gốc của chuyện kể là một tác phẩm nào đó đã được đọc rồi sau đó người đọc quên đi mất và bị gạt sang một bên trong tiềm thức.
Lê Minh Tâm – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>