Già chẳng chót đời

Lấy năm trước, năm sau cô vợ trẻ có với ông một “vịt trời”. Chán ngán đấy, song ông vẫn chưa hết hy vọng ở lần vợ sinh sau. Vợ ngồi cữ, ông nai lưng ra lao động đồng ruộng. Con cứng cáp, ông cùng cô vợ thay phiên nhau bế con và làm đồng. Con bước đi nhanh thì một “vịt trời” nữa lại ra đời. Rồi cô vợ đẻ, ông một lần nữa chết lặng trong lòng, nhưng đã trót thì bỏ trách nhiệm cho ai. Thế là ông lại phải cố làm, phải bớt thân phần miệng nhường nhịn cho lũ con. Ông càng dấn sâu vào, cảnh càng vô cùng vất vả, khó khăn mặc dù hai cô con gái và vợ cả đã có chồng con, đôi khi cũng đỡ đần ông ít nhiều. Bây giờ thì ông gầy rộc đi, đầu bạc trắng, má hóp, da đen sạm, nhăn nheo và thêm cái bệnh luôn ho khù khụ. Đối chiếu với tấm ảnh chụp trước ngày nhận quyết định nghỉ hưu thì người trong ảnh tráng kiện đẹp đẽ bao nhiêu, người ngoài đời hiện hom hem thảm hại bấy nhiêu.
Gái Khanh thương bố vất vả, già nhanh nhưng gái biết đâu bố hiện còn buốt đầu trước dòng suy nghĩ:
– Cố nữa hay thôi! Cố nữa nếu có đạt được điều mong muốn thì liệu còn hơi sức làm ăn nuôi con không? Mà nếu lai “vịt trời” thì…
Gái càng không thể hiểu chính gái và mấy đứa em là những nạn nhân chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống. Mẹ cũng là nạn nhân bị ép buộc cứ phải đẻ nhiều, đẻ cố bởi tư tưởng “cứ phải có con trai nối dõi” của bố. Bố vừa là tội nhân vừa là nạn nhân bởi cái tư tường phong kiến lỗi thời của mình.
Cô gái nổi tiếng người làng Ngọc Hà
Nguyễn Phương Thảo – cô gái làng Ngọc Hà, Hà Nội nhiều năm nay là chiến sĩ lái xe chiến trường. Giải phóng miền Nam, Thảo chuyển ngành về công ty xe khách Quảng Nam – Đà Nẵng. Thảo vẫn nổi tiếng là người giỏi chuyên môn. Nhiều năm là chiến sĩ thi đua của ngành giành nhiều huy chương vàng tại các cuộc thi liên hoan văn nghệ trong tỉnh và cả nước.
Bào thai và pháp luật: Quyền của người mẹ đến đâu?
Hiện nay, ở Mỹ một số phụ nữ nghiện ma túy không phải là ít trong đó có nhiều người đã làm mẹ hay chuẩn bị làm mẹ. Các thầy thuốc đều xác minh: Trong máu của những người con sinh ra từ các ba mẹ đã dùng ma túy có những chất độc gây nên những hậu quả khủng khiếp cho cơ thể đứa bé. Chất đọc ngấm vào bào thai khi người mẹ có chửa, ngấm vào sữa khi người mẹ nuôi con, nếu trong thời gian đó người mẹ vẫn dùng ma túy.
Trần Hồng – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991.

Một kết quả như anh mong muốn

Anh Tuấn đã nhiều lần đối thoại một cách có thiện chí với anh Lành song không đi đến một kết quả như anh mong muốn. Mâu thuẫn giữa hai người ngày càng trở nên gay gắt. Và cuộc chiến tranh bằng vũ lực giữa hai người đã xảy ra. Hôm ấy vào lúc 8 giờ tối khi đứng trên gác 4 của khu nhà tập thể phát hiện thấy anh Lành đi xe đạp về, anh Tuấn đã thủ sẵn con dao ăn vào túi rồi đi xuống gác 2 đón đánh. Anh Lành cũng thủ sẵn chiếc khóa xích xe đạp đi lên. Hai người xông vào đánh nhau. Cũng may cả hai người đều không có nhiều kiến thức về dao búa nên thương tích xảy ra cũng không nguy hại đến tính mạng.
Trong số họ, ai sai sẽ phải chịu trách nhiệm trước luật pháp. Song việc làm của chị Liên, mối quan hệ bất chính, công khai, thiếu nhân bản giữa chị và anh Lành là đáng lên án. Một điều đáng tiếc nữa là: Họ đều là trí thức, con cái của họ đã trưởng thành, gia đình của họ hạnh phúc và họ đều đã gần đến độ tuổi “ngũ tuần”. Tại sao họ (anh Lành và chị Liên) không rũ bỏ được những ham muốn của bản thân để đảm bảo được cuộc sống gia đình của mình, tránh được những hậu quả đáng tiếc như đã xảy ra?
Cô gái gặp ở bệnh viện
Nghe tin con gái bị sẩy thai, bà Tuất giắt vội 100.000đ vào túi áo trong rồi đến bệnh viện.
Cô Thu đã được các bác sĩ khoa sản khám và điều trị. Ngồi xuống giường bệnh bà Tuất hỏi thăm, chăm sóc con.
Một phụ nữ lạ mặt, tay xách túi vải buồn bã hỏi bà Tuất:
-Em nó bị sẩy thai hả u?
-Vâng tháng thứ 4 rồi mà lại bị… Cô có hiểu không em nó cũng giữ gìn cẩn thận lắm.
-Em gái con nó cũng bị sẩy thai đang nằm điều trị ở phòng bên cạnh.
-Cô ấy bị mấy hôm rồi? Bà Tuất hỏi.
-Đêm hôm qua ạ.
-Đã cầm được máu chưa?
-Vẫn còn đang chảy ạ…
-Em nó nhà tôi cũng thế!
-Sẩy thai vào ngày chủ nhật, bệnh viện nghỉ, không có ai bán thuốc, phải chờ đến ngày thứ hai.
-Thế thì nguy u ạ! Con phải tranh thủ đi ra cửa hàng dược ngoài chợ Tó mua thuốc cho kịp. U đã có đơn thuốc chưa?
-Có rồi, bác sĩ viết chữ như giun với dế, tôi không đọc được!
-U đưa con xem hộ.
Bà Tuất moi mãi trong túi áo còn gài kim băng mới lấy được tờ đơn thuốc đưa cho cô gái.
-Cô xem giúp tôi số thuốc này hết bao nhiêu tiền.
Khang Sao Sáng – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991.

Tầm quan trọng của y phục

Còn các loại vải, cả kiểu “mốt” cũng thế. Có màu sắc của vải, lụa rất kén người. Như các gam màu xanh, đỏ, hoa cà, hoa nhỏ, hoa to, kẻ dọc, kẻ ngang v.v… nhìn thấy đẹp, nhưng không phải ai dùng cũng được. Loại mỏng, loại dày, loại cứng, loại mềm, loại chảy, loại nhẹ nhõm… cũng chọn người mà tăng vẻ đẹp của vải.
Cho nên, không nhất thiết phải dùng loại vải, loại áo thật đắt tiền, “mốt” cầu kỳ “hiện đại” là có được vẻ đẹp trang phục. Ví như: Váy ngắn rất kén người có đôi chân thon thả.
Sự trang trọng được tôn lên qua loại vải, áo đắt tiền, loại hiếm, cũng không tách rời với yêu cầu đã chọn đúng màu sắc, loại vải, kiểu may hợp với thân hình. Nếu không, sang thì sang đấy, vẫn không đẹp.
Có một thực tế là những người mẫu, diễn viên sân khấu điện ảnh, các ca sĩ… mặc quần áo thường rất đẹp, rất “mốt”, rất “ăn” với người mặc. Song, nếu ta bắt chước, cũng may theo và mặc theo mà thân hình mình không có những net tương tự và mặc không đúng lúc, đúng chỗ, sẽ chỉ là một sự bắt chước vô ích, tốn tiền. Chưa kể, khi dùng loại y phục nào, kiểu nào, thì sự trang điểm trên gương mặt, từ phấn, son, kẻ mắt, tô môi, đồ trang sức đeo ở tai, ở cổ, ở tay… và mái tóc nữa, cũng phải hòa hợp, đi với nhau. Nếu không, sẽ có sự “cãi nhau” qua việc trang điểm, làm đẹp ấy.
Hóa ra, người và áo không chỉ có riêng áo với người. Mà là cả một sự hiểu biết, một nghệ thuật của sự ăn mặc và may mặc. Chưa kể áo quần còn giữ phần việc che đi phần nhược điểm của cơ thể.
Người đang làm công việc gì, nghỉ ngơi hay đi chơi, tới nơi trang trọng hay cuộc gặp gỡ, hẹn hò v.v… cái áo (y phục) lúc đó “thay mặt” cho người giới thiệu trước rất nhiều điều về ta. Ý ẩn và có nghĩa ở bên ngoài “cái răng, cái tóc” còn là cái áo, cái quần nữa, “người nào, áo ấy”, kể cũng phải.
Cánh đàn ông ở dãy nhà D
Cánh đàn ông ở dãy nhà D. trong khu tập thể của chúng tôi rất ấm ức mỗi khi thấy các bà vợ xúm vào tranh nhau đọc tờ báo phụ nữ Việt Nam, chả là trong ấy có mục “Tâm sự” của chị Thanh Tâm mà! Thôi thì đủ mọi nỗi niềm đau khổ, tình huống éo le trắc trở nhân duyên, các bà các chị gửi gắm vào đó (chắc hẳn không loại trừ kể tội, nói xấu đàn ông!). Lẽ nào cánh đàn ông chúng mình chịu lép vế mãi sao?
Hiền Hoa – Thế giới Phụ nữ – Báo Phụ nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 15 – 1997

Làm lành với vợ

Vợ chồng nhà nọ chỉ vì một chuyện chẳng có gì là quan trọng mà để xảy ra chiến tranh lạnh đã mấy ngày nay. Đôi bên đều muốn làm quen với nhau nhưng chưa ai chịu bắt đầu trước.
Khốn nỗi anh chồng lại sắp phải đi công tác xa một thời gian nên nóng lòng tợn. Biết vậy chị vợ càng ra vẻ còn giận lắm. Cực chẳng đã anh chàng nghĩ cũng như ngày xưa yêu nhau mình phải tấn công trước thôi.
Tối hôm đó đi ngủ anh đã thấy vợ vào giường trước, nằm quay mặt vào trong, tiếng thở dài đều đều có vẻ như nàng đã ngủ. Đầu tiên anh chàng thử phản ứng của “đối phương” xem sao. Anh khẽ chạm chân mình vào chân vợ. Lập tức cái chân kia rụt lại. Hồi hộp quá… “Nhưng không được nản” – anh tự nhủ. Một lúc sau như vô tình anh gác một tay lên người nàng. Cái thân hình kia một lần nữa lại dịch chuyển vào phíc trong khỏi tầm tay của anh. Đâm lao thì phải theo lao, cứ để tình hình này kéo dài là không ổn. Anh mạnh dạn kéo vợ về phía mình, mặc cho chị nàng làm động tác như cố nhoài ra.
– Khiếp quá, giận lâu thế, cho đằng này xin lỗi đi.
– Ai nhận lỗi mà làm gì.
– Thế mình muốn gì để tôi đền.
– Chẳng muốn gì cả, người ta bị bắt nạt nhiều lần rồi. Lần này thì chỉ có chia tay thôi.
– Chia tay là thế nào?
– Là li dị chứ còn thế nào nữa.
– Đến nỗi thế cơ à? Thôi li dị hay li thân thì tôi cũng phải nghe mình. Nhưng ta cũng phải có liên hoan rồi hãy chia tay chứ.
Vợ !!
Người mẫu bất đắc dĩ
Vậy mà, thử nhìn quanh bạn coi, trong cuộc sống thì sao? Từ các bà, các mẹ, các chị tới các bạn gái, vẫn ưa diện những bộ áo dài trang nhã, may theo lối truyền thống. Những sự “biến tấu” thực hiếm hoi, và vẫn bị coi là xa lạ, không được tán thưởng trong cuộc sống hàng ngày! Đó chính là thực tế: Giữa sân khấu và đời thường, giữa sự sáng tạo bay bổng của nhà tạo mẫu và yêu cầu sử dụng hàng ngày luôn có một khoảng cách. Một khoảng cách cần thiết, mà bạn cần đủ tỉnh táo để nhận ra khoảng cách đó. Như vậy, bạn sẽ lựa chọn những trang phục đẹp, thích hợp, đáng yêu hơn, và sẽ tránh được những sai lầm đáng tiếc khi tự biến mình thành… “người mẫu bất đắc dĩ” để biểu diễn thời trang… trên đường phố.
Trần Trọng Yên – Thế giới Phụ nữ – Báo Phụ nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 15 – 1997

Kỷ niệm sinh nhật bác 19-5-1980 – 1991

Câu hỏi của Bác còn vang mãi: Chèo đâu? Ngâm thơ đâu?
Lần đầu tiên tôi được gặp Bác Hồ trong đại hội chiến sĩ thi đua toàn miền Bắc năm 1953. Hôm ấy chúng tôi diễn vở “Chị Trầm”. Vở diễn vừa kết thúc, Bác lên tận sân khấu với chúng tôi. Mọi người sung sướng vây quanh Bác. Bác hỏi: “Chị Trầm đâu?”. Tôi vừa xúc động vừa vui mừng bước ra thưa Bác. Bác cười thật hiền lành vẫy mọi người lại gần. Bác khen ngợi và chia quà cho chúng tôi. Nữ được Bác cho kẹo, nam được Bác cho thuốc lá. Riêng tôi, “chị Trầm” được Bác cho hai quả cam. Trước khi ra về Bác dặn dò: “Các cô, các chú diễn rất hay. Chúng ta phải giữ lấy nghệ thuật của dân tộc mình và dạy lại cho con cháu mai sau”. Lời dạy giữ gìn bản sắc dân tộc của Bác đã đi theo tôi suốt cuộc đời. Từ vốn cổ quý báu của cha ông để lại tôi đã cùng các anh em làm chèo, phục hồi những vở chèo cổ. Tôi còn chọn thơ, sáng tác thêm điệu hát, điệu múa cho vở “Kim Vân Kiều”.
Lần gặp Bác Hồ năm 1960 là lần quyết định cho tôi trở thành người thầy nghệ sĩ. Bất ngờ chúng tôi được đón Bác vào thăm trường sân khấu vừa được các bạn Liên Xô giúp xây dựng. Vào đến khu văn công Mai Dịch, Bác kéo anh chị em nghệ sĩ cùng ngồi ngay xuống thềm cỏ trò chuyện. Xem xong các bạn khác múa, hát, diễn xiếc, đánh đàn, Bác hỏi: “Thế chèo đâu? Ngâm thơ đâu?”. Mọi người quay ra tìm tôi lúc đó ngồi tận vòng ngoài. Tôi vừa bước vào Bác gọi “chị Trầm”. Tôi cảm động quá. Không ngờ Bác bận bao nhiêu việc, gặp gỡ bao nhiêu người mà vẫn nhớ tôi. Hôm đó tôi hát một bài chèo thật hay và ngâm bài thơ: “Hang Pắc Pó và Ngâm thơ trong tù” của Bác. Ngâm thơ xong Bác vẫy tôi lại, đưa cho tôi 10 cái kẹo. Tôi run run cảm ơn Bác. Đột nhiên Bác bảo: “À quên! Phần cô 5 cái, trả lại 5 cái phần của Bác”. Tôi đưa lại Bác 5 cái kẹo mà ngơ ngác nhìn, không hiểu sao, mọi người lại cười ồ. Bác cười bảo: “5 cái phần cô hát, còn 5 cái công Bác sáng tác thơ”. Bác nhìn tôi rồi nói tiếp: “Thôi Bác tặng lại cô”. Kỷ niệm ấy cùng với lời dặn dò cố gắng đào tạo mầm non nghệ thuật của Người như chiếc cầu nối duyên nợ từ quãng đời tự học vất vả thuở thơ ấu đến quãng đời làm người thầy nghệ thuật của tôi…
Và mỗi năm ngày 19-5 cả nước nhớ ngày sinh của Bác trong tôi lại vang lên câu hỏi da diết của Bác: “Chèo đâu? Ngâm thơ đâu?”.
Linh Miên – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991

Văn phòng tâm giao nhắn tin

*Em Nguyễn Thị T. B3 khu tập thể X thị xã Hải Dương
Chỉ còn ít ngày nữa, em hãy giữ sức khỏe, tập trung tư tưởng học thi cho tốt. Chúc em thi tốt. Còn cái người “cùng nhà khác cầu thang” ấy, theo chị, hiện giờ chưa có tình yêu đối với em. “Gặp luôn nói đủ chuyện rất tự nhiên” chưa phải là tín hiệu cơ bản đâu. Tình yêu là việc của con tim do đó có khi không nói gì nhưng tim rộn lên reo mừng khi gặp nhau lại là yêu. Em thi xong chị sẽ cùng em bàn cách dọn đường vào tim đối phương. Còn bây giờ? Thi đã?
*Em V.V.H. Trường Sư phạm ngoại ngữ Hà Nội
Tình yêu của em thật là trong sáng, thủy chung nhưng đã không được đáp ứng. Cô gái ấy rất “già dặn trong cuộc sống” tại sao lại “không thuyết phục được gia đình”. Đó chỉ là lý do cô ấy tạo ra để chối bỏ em thôi. Đừng nuối tiếc. Đau khổ, u rũ, bi quan lại càng không xứng đáng với một chàng trai như em. Con gái họ thích chàng trai của mình cứng cỏi, có nghị lực vững chắc, hiên ngang càng tốt. Họ rất coi thường những người cò lả sướt mướt, nên lúc này em tỏ ra khổ sở quá chỉ càng làm cho mình đáng thương hơn là đáng quý. Chúc em mau chóng quên chuyện cũ và có người bạn gái xứng đáng với em. Sẽ đăng thơ của em.
*Em Nguyễn Thị Đ. ngõ H.K Bạch Mai
Chị đã bỏ ra một buổi tối đọc đi đọc lại nhiều lần lá thư chữ nhỏ sáu trang của em. Hoàn cảnh của em thật là khó khăn: thi đại học không đỗ, mong người yêu không đến, mẹ rầy la, bạn thân không viết thư, công việc làm ăn thì nặng nhọc, vất vả…
Ý kiến của chị: chuyện làm ăn vất vả là chuyện thường. Ai muốn kiếm đồng tiền chân chính cũng đều vất vả. Cho dù em đỗ vào đại học ra làm việc cũng vất vả nếu muốn là người lao động chân chính, có trách nhiệm với công việc.
Còn chuyện tình cảm? Người yêu em ít đến thăm phải chăng vì sợ mẹ em. Cụ phản đối mà! Hãy viết thư nói với người yêu tìm cách gây tình cảm với cụ và chứng minh rằng anh ấy đã tu tính, sửa chữa khuyết điểm. Nếu yêu em tha thiết thật lòng, anh ấy phải làm như vậy.
Gia đình tâm giao sẽ là người bạn tình cảm của em lúc này. Tình thế không đến mức khủng khiếp như em tưởng tượng đâu em.
VPTG – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991

Những bức thư đầy thú vị

Gửi thư là sự trao đổi tình cảm thường xuyên của con người, nhưng có những bức thư rất thú vị như sau:
– Bức thư dài nhất thế giới: Giắc-cơ-lim Giôn-xơn đã viết một bức thư cho chị gái trong thời gian tới 8 tháng trời mới xong. Bức thư dài 113.747 chữ.
– Người viết thư nhiều nhất thế giới: Đó là Vôn-ta, nhà văn Pháp. Trong cuộc đời mình, ông đã viết tới hơn 21.000 bức thư mà hầu hết là những bức thư rất dài chan chứa tình cảm. Bởi vậy người ta mệnh danh cho ông là “Vô địch thế giới về viết thư”.
– Người nhận nhiều thư nhất thế giới: Đó là H. A-long, vận động viên bóng chày Mỹ. Trong một năm, anh đã nhận tới hơn 900.000 bức thư của những người hâm mộ trong và nước ngoài gởi tới. Bởi vậy, anh đạt chức “Vô địch thế giới về nhận nhiều thư nhất”.
– Bức thư chậm nhất thế giới: Sau khi Cô-lông-bô phát hiện ra châu Mỹ, liền gửi cho nữ hoàng Tây Ban Nha là Ê-li-da-bét một bức thư vào năm 1493. Vì gửi trong lúc đang trên biển, nên ông lo bị thất lạc, liền bỏ thư vào trong một chiếc bình cùng với tấm bản đồ châu Mỹ mới vẽ, bịt kín lại rồi thả xuống biển. Ông hy vọng thư của ông sẽ nhanh chóng có người đi biển vớt được để trao cho Nữ hoàng. Nào ngờ bức thư cứ trôi nổi trên biển và mãi tới năm 1852 mới được một tàu của Mỹ vớt được. Như vậy thời gian gửi tới 359 năm mới có người nhận được thư.
– Bức thư hàng không đầu tiên thế giới: Có thể nói nhà khoa học nổi tiếng Mỹ Giê-phơ-rit là người sáng lập ra ngành chuyển thư và bưu điện bằng hàng không. Ngày 23/11/1784, ông hợp tác với người lái khinh khí cầu Pháp bay trong không gian 1 tiếng 21 phút. Khi bay, ông đã đem bức thư gửi cho người bạn của mình là Đac-lơ. Đây là bức thư đầu tiên bằng đường hàng không và hiện vẫn được lưu trữ trong Viện bảo tàng Xnai của trường đại học An-ta-xtơ.
– Bức thư đáng giá nhất: Vừa qua trong thị trường bán đấu giá ở Niu Yoóc – Mỹ, người ta đã bán một bức thư viết tay giá tới 440.000 USD. Đó là bức thư đề ngày 4/7/1776 trong đó tuyên bố nước Mỹ thoát khỏi sự thống trị của Anh để trở thành nước độc lập. Người ký tên trong “bức tuyên ngôn độc lập” là K.Rốt-ni.
K T (Theo báo “Tin tức Hồng Kông – Đài Loan – TQ) – Thế giới Phụ nữ – Báo Phụ nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 15 – 1997

Ý thức về sức khỏe sinh sản

Và, đặc biệt chị em phụ nữ cần ý thức được sức khỏe nói chung và sức khỏe sinh sản, không phải là vấn đề của riêng ngành y tế quan tâm, mà phải mỗi người có trách nhiệm đóng góp tích cực, bên cạnh vai trò của tiến bộ khoa học, còn có vai trò và trình độ tiếp cận khoa học của mỗi con người và của toàn xã hội. Daniel Cohn một nhà di truyền học nổi tiếng của Pháp, khi bàn về vấn đề nạo thai liên quan đến thuyết ưu sinh đã nói: “Trong vòng 15 năm nay chúng ta đã có rút ra những kinh nghiệm quý báu về mặt tốt và chưa tốt của mục đích tiến hành kỹ thuật này, và trong điều kiện khi mà các xáo trộn và biến đổi xã hội đã cho phép bình tĩnh nhìn nhận lại, và chỉ với mục đích điều trị, nâng cao chất lượng sống, hạn chế các bệnh tật và tàn phế của đứa con, thì nó mới còn ý nghĩa tốt đẹp”’ và Bertran Jourdan một nhà nghiên cứu mới đây trong khi thảo luận về tiến bộ sinh học trong cuối thế kỷ 20, đã lưu ý về sự cảnh giác của nhân loại đừng đi quá xa, phải thận trọng để đừng bị một lần nữa, nhưng sự phản hồi tiêu cực do quá lạm dụng và kém hiểu biết.
Evita – một trong 10 phim gây được sự chú ý nhất năm 1996
Ngôi sao nhạc Pop Madonna đã truyền tải tới khán giả hâm mộ cô sự phức tạp trong cuộc đời ngắn ngủi đệ nhất phu nhân Evita Peron rất thành công. Evita la vợ của nhà độc tài đã từng lãnh đạo đất nước Argentina. Đây là phim ca nhạc đầu tiên của Madonna được nhiều nhà đạo diễn và phê bình nhìn nhận một cách nghiêm túc. Madonna đã diễn thành công cả cuộc sống cá nhân và cuộc sống “xã giao” của đệ nhất phu nhân này. Phim Evita được ra mắt thủ đô Madrid – Tây Ban Nha. Một đám đông những người hâm mộ đã hoan nghênh sự có mặt của cô và nam diễn viên điện ảnh Tây Ban Nha Antorio Banderas trước buổi chiếu phim.
Madonna – người đóng vai Evita do Alan Parker làm đạo diễn đã tiết lộ: “Đây là năm quan trọng trong đời tôi bởi tôi đã có hai đứa con: Con gái tôi và Evita”. Madonna đến dự với chiếc váy đen, chân đi giày hồng và kín đáo khác hẳn khi xưa. Các ngôi sao trong làng điện ảnh – chính trị của thế giới và của Tây Ban Nha đều tham gia sự kiện này. Tờ báo El Pais đã nhận xét: “Đây là một trong những hội diễn ấn tượng nhất được tổ chức ở tạp Gran Via của thủ đô Madrid”.
GS Ngọc Toản – Thế giới Phụ nữ – Báo Phụ nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 15 – 1997

Kết quả Đại hội điểm ở cơ sở

Qua đại hội điểm ở cơ sở đạt kết quả như sau:
Cán bộ, hội viên và sinh hoạt và tiến hành đại hội cơ sở đã có những chuyển biến thực sự về nhận thức, về tinh thần trách nhiệm, nhiệt tình đối với hoạt động hội phụ nữ, động viên được phong trào ở cơ sở.
– Được cấp ủy quan tâm và tăng cường lãnh đạo cụ thể, thiết thực…
– Củng cố tổ chức, kiện toàn cán bộ từ tổ đến phân chi và BCH chi hội.
Nhận xét chung các đại hội điểm cơ sở ở các quận nội thành và thị xã huyện ngoại thành Hà Nội đều đã tiến hành kết quả tốt.
Có thể nhớ lại kiếp trước không?
Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một trong những thí nghiệm gây ấn tượng nhất của Dgiô Kitôn – một bác sĩ nổi tiếng về trị liệu tâm lý và cũng là một nhà thôi miên học. Bệnh nhân của ông là một người Anh làm nghề sản xuất bản tên là Maicơn Omara nằm ở tình trạng xuất thần thôi miên trong lúc đó bác sĩ Dgiô Kitôn ám thị để anh ta trở về cuộc sống trước đây quá khứ.
Những người chứng kiến ngạc nhiên trước cảnh tượng này, họ nhìn thấy ở Maicơn đang diễn ra một sự biến đổi lạ lùng. m tiếng Mỹ mà anh nói thường ngày đã lơ lớ chuyển sang tiếng Ailen. Khi được hỏi tên ở cuộc sống trước anh trả lời là “Stiven”. Anh đã tả lại “cuộc đời của mình” ở Đubơlin cuối thế kỷ trước. Phải đến bốn đợt thôi miên mới làm cho Maicơn gọi ra họ “của anh” là Garet. Đồng thời anh đã chứng minh cho mọi người thấy sự hiểu biết khác thường tuy khá khái quát của anh về nền văn học dân gian đường phố ở Đubơlin cuối thế kỷ 19. Anh đã tả cảnh những con đường bờ sông, những sân thượng với những ngôi nhà lịch sự làm tạm ở đó thời Giêozghi. Khi tỉnh lại Maicơn, người hậu thế xa xôi của những người Ailen, sinh ra ở Philađenphia, không thể giải thích được “những hồi ức” này.
Tôi biết rất rõ Maicơn Omara và Dgiô Kitôn cho nên tôi không hề nghi ngờ cả quan hệ trung thực của hai người cả về nhân vật Stiven Garet mà Maicơn đã tự phát gọi ra. Sauk hi nghiên cứu thêm vài trường hợp gây ấn tượng mạnh tôi tiếp tục các cuộc khảo nghiệm khi những người được đem ra làm thí nghiệm thôi miên đã kể về “những cuộc sống trước” của mình. Tôi chợt nảy ra một ý nghĩ: Trong tất cả những trường hợp ấy không có lời nào về những hồi ức có thật. Nguồn gốc của chuyện kể là một tác phẩm nào đó đã được đọc rồi sau đó người đọc quên đi mất và bị gạt sang một bên trong tiềm thức.
Lê Minh Tâm – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991

Tay “thợ mặc áo”

Giá bán hiện nay, một “con” Saratop 1524 từ 950 nghìn đến 1.200.000 đồng/con. Tùy theo loại lốc đứng, lốc nằm, sao nhiều, sao ít, xê ri chữ cái N hay M… hoặc người mua ở tỉnh nào về.
-Mỗi ngày “mày” bán được mấy con?
Tôi hỏi.
-Tùy chứ anh, có ngày chẳng có hàng mà giao cho họ. Có ngày “tiền trao cháo múc” khoảng 10 “con” là chuyện bình thường.
-Người Hà Nội có “bị lừa” không hả mày?
-Cũng có chứ anh, đã qua tay “thợ mặc áo” rồi thì không thể nhận ra được đâu. Bị lừa hết.
-Loại “phụ kiện” gì cần mua nhất ở cửa hàng, trong phi vụ tủ rởm này?
-Hộp giấy là cần mua nhất, hiếm nhất. Càng mới, càng sạch sẽ càng đắt tiền.
Rồi tôi cũng đột nhập được vào “công ty” của N.
Nhà nằm sâu trong ngõ. Gia đình N. bao đời nay, cả ba thế hệ với hơn chục miệng ăn, tất cả sống tằn tiện trong nghề gia truyền và tài tháo vát đi chợ của bà mẹ. Đùng một cái, chỉ từ Tết ra đến nay, căn nhà vốn rộng đến thế, khi tôi nhìn vào, cả gác dưới là hàng trăm cái tủ lạnh đủ kích cỡ xếp lẻn vào nhau, chồng lên nhau, chờ đến lượt mình “mặc áo mới”.
N. ăn mặc xoềnh xoàng, miệng ngậm thuốc lá, tay đang cầm một cuốn tiểu thuyết đọc dở. Thỉnh thoảng lại ngó mắt sang bên này, bên kia chỉ dẫn cho “bộ máy của công ty” làm việc. Toàn bộ nhân viên của “công ty tủ rởm” này là 5,6 thanh niên vừa làm vừa hút thuốc, vừa tán phét, làm như chơi. Kia là một đống giẻ rách để lau bụi, góc kia nữa, chỏng chơ mấy hộp sơn ngoại. Một đóng giấy nháp to lù lù. Quả là “công ty làm chơi, ăn thật”.
N. vốn là một thợ sơn ở nhà máy. Hết thời bao cấp, nhà máy hết việc làm. N. về chủ yếu ăn bám gia đình, suốt ngày nằm đọc sách. Với tuổi hơn 30 ấy, N. không có việc gì mà làm. Buồn thật.
Ai đẻ ra đề tài “tủ rởm” họ thuê N. làm công việc sơn, sửa, rồi quen tay, cứ thế tự nhiên hàng cứ ùn ùn kéo đến đầy nhà. Và thế là N. trở thành “giám đốc công ty”…
Anh bạn T. của tôi ví von:
-Đây là loại tủ lạnh… ấm đầu! Có nghĩa là chỉ các bà nội trợ các nhà ông chủ bị ấm đầu mới đến phố N.D này bỏ tiền triệu ra mua rồi đưa về nhà mình cục sắt gỉ.
Cho đến nay, chưa ai trả lời được “tủ rởm” này sử dụng được bao nhiêu tiếng đồng hồ. Ngay cả bản thân N. cũng lắc đầu.
Phóng sự của Vũ Nhạ – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991