Tư vấn tiêu dùng: Chọn rèm cửa

  • Lời khuyên trước khi đi mua sắm

Mỗi khi bạn bỏ tiền ra mua vật liệu cho một căn phòng (hay nhà) mà bạn sẽ sống nhiều năm, phương châm là lựa chọn những vật liệu mang tính lâu bền, sạch sẽ và điều quan trọng nhất là thích hợp với bạn. Mỗi mẫu vải biểu hiện một đặc tính, chẳng hạn tấm vải thêu kim tuyến có rèm màu vàng bao hàm sự phong phú sung túc, ngược lại một mẫu vải in hoa văn thô biểu hiện sự mộc mạc bình dị. Khi xem xét một mẫu vải, bạn hãy hình dung khi treo nó trong căn phòng và tự hỏi liệu nó có thể cho bạn những cảm xúc mà bạn mong muốn? Một tấm rèm đẹp có thể làm thư giãn và thay đổi bầu không khí trong căn phòng của bạn.

Để có một mẫu thiết kế hoàn hảo, bạn hãy đến những cửa hàng bán vải lớn, nơi tạo cho bạn nhiều cơ hội lựa chọn. Nếu được, nên mang theo mẫu thảm, mẫu giấy dán tường hoặc mầu sơn của tường. Khi cửa hàng đưa các mẫu vải cho bạn xem, hãy ghi nhớ rằng những mẫu vải nhỏ có thể làm bạn bị mắc lừa. Một mẫu nhỏ trông mát mắt khi nhìn cận cảnh nhưng có thể nhoà đi khi ban treo nó trong phòng khách. Tìm được mẫu bạn thích, hãy mượn một mẫu lớn mang về nhà và thử treo nó vào nơt đã định. Hãy treo nó trong 24 glờ để xem nó thay đổi ra sao dưới ánh sáng khác nhau. Ngoài việc chọn màu sắc, họa tiết, bạn phải chọn loại vải cho thích hợp với môi trường và sở thích của bạn.

  • Thị trường có gì để bạn chọn lựa?

Loại vải: vải thun không còn được ưa chuộng nữa, thay vào đó lá sự lên ngôi của hàng cotton (bó, đũi) hoặc gấm. Hiện nay nhiều cửa hàng bán vải thun cũng bán luôn hàng cotton, gấm… phối hợp nhiều màu sắc, hoa văn to, khổ vải 1,4m, nói nhập từ Đài Loan vải cotton Đài Loan giá thấp nhất 20.000đ/m (nhiều nơi hét 25.000đ – 30.000đ/m), vải gắm (bóng, sử dụng được hai mặt) giá cao nhất 45.000đ/m (nhiều nơi hét 60.000đ – 90.000đ/m). Loại vải đẹp nhất là cotton nhập từ Mỹ, có nhiều hoa văn lập thế, phối hợp lạ mắt, đẹp và sang, khổ 1,2m – 1,6m, giá tùy theo mẫu, cao nhất 17 USD/m. Vải ren mềm mại và sang trọng cũng còn được ưa thích. Có ba loại: vải ren VN, TQ hoặc Đài Loan. Giá cả chênh lệch tùy theo loại. Bạn có thể tham khảo giá bản lẻ tại cửa hàng 300A Nguyễn Tất Thành, Q.4 – nơi giới thiệu hàng dệt của Công ty Dệt may Sài Gòn, từ 11.000đ – 14.000đ/m (khổ 1,6m); 17.000đ – 22.000đ/m (khổ 2m); 25.000đ/m (khổ 2,6m). Vải ren ngoại đẹp nhất là ren Đài Loan, khổ 1,6m giá 38.000đ/m. Nhà sang trọng, thường phổi hợp hai kiểu màn: ren bên trong và vải cotton bên ngoài để sử dụng khi cần thoáng hoặc cần kín đáo. Tùy theo phòng mà chọn màu sắc vải, không nên chỉ sử dụng một màu màn cửa cho tất cả các phòng. Chẳng hạn màn cửa phòng trẻ con phải có màu tươi sáng, chọn hình hoa hoặc búp bê, màn của phòng ăn và nhà bếp có màu rực rỡ, hình hoa quả… tạo cảm giác ngon miệng. Vải may màn cửa không được nhăn, phải có sức nặng để màn rủ và đứng. Màu sắc cùng tông với vải bọc nệm ghế, drap, gối… và nổi trên nền tường.

Giá công may: Tùy theo kiểu, thấp nhất 10.000đ/m (xếp nhún thường) – 35.000đ/m (kiểu con sò hay còn gọi là vòm nữ hoàng) tính theo chiều ngang, của tấm màn khi may xong. Thanh treo màn có ba loại: sắt xi hoặc nhôm giá 23.000đ/m (VN), 35.000đ/m (Singapore); thanh gỗ, có nơi tính 55.000đ/m tới, có nơi tính 30.000đ/m tới nhưng phải cộng thêm hai đầu chụp giá 60.000đ/cặp, tận nhà. May màn cửa xong, có thể bạn sẽ phải thay đổi luôn drap trải giường, áo gối… cho cùng loại. Giá công từ 4.000đ – 6.000đ/gối; 12.000đ (không nhún) – 40.000đ/drap giường (nhún bèo). Hiện nay các cửa hàng đều có sẵn catalogue để khách chọn kiểu, vá sẵn sàng đi đến nhà khách để đo cửa và tư vấn về màu sắc, kiểu may; khi may xong giao tận nhà. Bạn có thể tham khảo những địa chỉ sau:

* Công ty Cỏ May: 52 Thạch Thị Thanh, P. Tân Định, Q.1 – ĐT: 8202925 – 8203498. Nơi này chuyên nhập các loại vải trang trí từ Indonesia, Đức, Tây Ban Nha, Mỹ. Có nhiều loại vải đẹp để may màn cửa, drap, gối… bằng gấm, cotton và loại vải đặc biệt không bắt nắng. Bán theo giá đô, từ 3 USD – 7 USD/m. Công ty cũng nhận may, nhưng giá công cao.

* Cửa hàng Hoa Lan: 404 Phạm Văn Hai, Q. Tân Binh – ĐT: 84205S13, fiá công từ 10.000đ – 12.000đ/m tới, tùy số lượng. Nhận đặt gối dổn gòn trái, bảo đảm không độn, giá 40.000đ/cặp 40cm x 60cm, áo gối bằng vải KT siu 22.000đ – 25.000đ/cặp 40cm x 60cm (nhận vải, công may 8.000đ/cặp), drap trải giường bằng vải cotton 75.000dd/c (nhận vải, công may 12.000đ – 40.000đ/c).

* Cửa hàng Thiên Nhiên: 48 Lê Văn Sỹ, P.11, Q. Phú Nhuận – ĐT: 8448407. Cửa hàng trưng bày đẹp, nhiều vải KT bông, cotton, gấm, ren Đài Loan, nói thật giá. Khi mua vải và đặt may có thể bớt tùy theo số lượng đặt hàng.

* Cửa hàng Cẩm Đạt: 78 Hai Bà Trưng, Q.1. Gối, drap trải giường may bằng vải 100% cotton, hoa văn độc đáo, nhập từ Pháp hoặc là hàng VN may xuất đi Pháp. Giá bán 10 USD/cái gối – 200 USD/drap trải giường; vải bán 300.000đ – 500,000đ/m (khổ vải rộng từ 2,8m x 3m).

Thúy – Thanh – Thơ – Báo Phụ Nữ Xuân Mậu Dần 1998

Sự kiện quốc tế (Báo Phụ Nữ thứ Tư – Năm thứ XXIII số 7)

• KHÍ CẦU BAY VÒNG QUANH THẾ GIỚI 
 
(AFP) Theo dự kiến, chiếc khinh khi cầu mang tên Breitling Orbiter 2 sẽ bay qua vùng trời miền Nam Trung Quốc vào ngày 3/2, dù rằng không được phép của chính phủ nước này. Cuộc hành trình vòng quanh thế giới (25.000km) trong tối đa ba tuần của hai nhà hàng không Bertrand Piccard người Thụy Sĩ, và Wim Verstraeten người Bỉ và một kỹ sư người Anh là Andy Eltson, đã khởi hành hôm 28/1 tại Thuỹ Sĩ. Chuyến bay vòng quanh thế giới không quá cảnh của đội bay châu Âu này là chuyến thứ 14 trên toàn thế giới. Kể từ tháng 12/97 đến nay, đã có 5 đội bay bị thất bại trong những dự tính chinh phục tương tự do sự cố kỹ thuật hoặc thời tiết xấu.
 
T.L.
 
• TRUNG QUỐC CHO TĂNG CÁC CHI NHÁNH NGÂN HÀNG NGOẠI QUỐC TRONG NĂM 1998 
 
(THX) Ông Lu Xueyong, Thống đốc Ngân hàng Trung ương Trung Quốc vừa ra thông báo cho biết: thủ đô Bắc Kinh sẽ chấp nhận cho nhiều ngân hàng ngoại quốc đặt chi nhánh trong năm 1998 và sẽ sử dụng nhiều nguồn vốn nước ngoài hơn nữa. Tính tổng cộng có 222 cơ quan tài chính nước ngoài đã mở văn phòng đại diện tại Bắc Kinh. Cũng trong thời điểm này, phía Nhật đã tỏ ý khen ngợi Trung Quốc không cho phá giá đồng nhân dân tệ, một biện pháp tích cực nhằm không làm xấu đi tình hình khủng hoảng kinh tế và tài chính tại châu Á.
 
B.C.
 
• KHỞI QUAY PHIM TRUYỀN HÌNH VỀ CUỘC ĐỜI CÔNG NƯƠNG DIANA
 
(AFP) Bộ phim truyền hình vì mục đích thuần thương mại mang tên “Công nương của quần chúng”, kể về năm cuối trong cuộc đời của công nương Diana đã được khởi quay ngày 1/2 tại Majorque (Tây Ban Nha). Bộ phim được dự kiến kéo dài trong 90 phút, là sản phẩm của kênh truyền hình cáp Live TV, thuộc tập đoàn Mirror Television vốn nổi tiếng về chuyện săn đời tư các nhân vật nổi tiếng. Bộ phim sẽ được hoàn tất sau hai tháng với chi phí khoảng 2,5 triệu đô la. Nếu không có vấn đề trở ngại về luật pháp, bộ phim sẽ được trình chiếu vào giữa tháng 4/98. Nữ diễn viên được chọn vào vai Diana là Amy Seccombe, một người có dáng vẻ bên ngoài khá giống công nương và có một ít kinh nghiệm trên sân khấu. Người vào vai người tình Dodi là nam diễn viên George Jackos, một ngôi sao mới nổi trong loạt phim truyền hình tình cảm nhiều tập ở Anh.
 
H.B.
 
• BỊ BẮT VÌ… DẤU MÔI!
 
(The Nation) Cảnh sát ở thành phố Newport News, bang Virginia (Mỹ) vừa tóm cổ được một người tên Robert Smith vì tội “dòm lén phụ nữ”. Các thanh tra viên đã tóm được thủ phạm nhờ dấu môi hắn để lại trên cửa kính của một căn hộ. Tên Smith không thể chối cãi trước chứng cứ rành rành và hắn sẽ bị phạt tiền cho hành vi quấy rối tình dục lén lút như vậy. Kỹ thuật điều tra bằng dấu môi là một trong những kỹ thuật mới bắt đầu chứng tỏ hiệu quả của nó bên cạnh kỹ thuật lấy dấu tay và xét nghiệm ADN.
 
HUY HÙNG
 
• XE CAO GÓT
 
(Voici) Mẫu xe trong ảnh là một trong những mặt hàng giới thiệu độc đáo tại cuộc triển lãm những chiếc xe hơi khác thường ở San Francisco (bang Calitomia, Mỹ). Gọi là xe hơi nhưng vì nó được chế tạo theo hình dáng chiếc giày phụ nữ nên chỉ có ba bánh xe.
 
Theo giới thiệu, những chiếc xe có hình thù khác thường như vậy thường chỉ được triển lãm như một trong những minh chứng cho trí tưởng tượng phong phú của con người chứ không dùng trong sinh hoạt bình thường, do dễ gây… tai nạn giao thông.
 
VÂN ANH
 
Báo Phụ Nữ thứ Tư – Năm thứ XXIII số 7 (4-2-1998)

Bếp gas hồng ngoại tiết kiệm chi phí cho gia đình

Hiện nay, bếp gas đã là thiết bị không thể thiếu trong mỗi gian bếp gia đình. Trong số đó, loại bếp hồng ngoại đang dần trở thành một thiết bị được các gia đình Việt Nam ưa chuộng. bếp gas hồng ngoại là loại bếp được sử dụng theo công nghệ mới, công nghệ dầu đốt hồng ngoại, được làm từ gốm sứ Ceramic thay vì kim loại. Chất Ceramic trong thực tế là một chất liệu dùng trong công nghiệp nung sấy, có khả năng chịu nhiệt cao, kết hợp với loại khí gas đã được hóa lỏng để tạo ra nhiệt lượng lớn. Phần thân gốm Ceramic có cấu tạo dạng lưới, có trên 3000 lỗ nhỏ li ti được bố trí hợp lí nhất để mang lại hiệu quả đốt với nhiệt lượng hoàn hảo.
Do được thiết kế từ bề mặt gốm ceramic nên hoàn toàn không có thể tin tưởng khí gas không bị thất thoát ra ngoài và cũng không có hiện tượng lửa dư thừa trong quá trình đun nấu
Ưu điểm của bếp gas hồng ngoại

1. Tiết kiệm gas tối đa khi đun nấu thức ăn
Bếp gas hồng ngoại tạo ra nhiệt lượn rất cao nên thời gian nấu ăn nhanh chóng, có thể tiết kiệm đến 35% lượng gas tiêu thụ, tiết kiệm 22% thời gian đun nấu so với các loại bếp thông thường. Đầu đánh lửa công nghệ hồng ngoại sẽ đốt cháy hoàn toàn lượng gas tiêu thụ, lượng nhiệt đốt có thể phát ra khoảng 1000 độ C, bề mặt lửa sẽ phủ trên toàn bộ bề mặt bếp và đáy nồi, tạo hiệu suất nấu nướng cao, mà vẫn tiết kiệm được nhiên liệu và rút ngắn thời gian thức ăn chín.
Ngoài ra, người sử dụng không cần phải lo việc thức ăn, dầu mỡ thừa vô tình dính lên bề mặt đầu đốt của bếp. 
Tại thời điểm giá gas đang tăng mạnh, việc bạn lựa chọn sản phẩm bếp gas hồng ngoại là hoàn toàn hợp lí và đúng đắn. 

2. Không có hiện tượng bị đen đáy xoong nồi
Nấu nướng bằng những loại bếp gas thông thường, chúng ta hay thấy có hiện tượng đáy xoong nồi bị đen do được dung trực tiếp dưới ngọn lửa, tuy nhiên sử dụng bếp gas hồng ngoại thì lại khác. Đầu đốt hồng ngoại khi bị đốt nóng sẽ tỏa ra nhiệt lượng cao, chứ không tạo ra lửa nên không có việc ám đen, bám bẩn dưới đáy nồi.

3. Không lo bếp bị tắt nếu có sự tác động của nước và gió mạnh
Hệ thống đầu đốt bếp gas hồng ngoại được thiết kế theo hình dạng mô phỏng bếp tổ ong truyền thống, nên việc duy trì ngọn lửa mạnh ngay cả khi nước đun sôi bị tràn ra ngoài hoặc gió quạt, gió tự nhiên thổi trực tiếp vào bếp thì bếp cũng không tắt.
 
4. Bếp gas hồng ngoại có độ bền cao
Các linh kiện của bếp gas hồng ngoại đã được tuyển trọn từ các nhà cung cấp chất lượng và được kiểm tra trên một quy trình hoàn thện và nghiêm ngặt trước khi nó được đưa tận tay đến khách hàng. 
Trong bối cảnh giá xăng dầu tăng, giá gas đang gặp nhiều biến động lớn, việc lựa chọn bếp gas hồng ngoại để an toàn, tiện dụng và tiết kiệm hơn là một lựa chọn tối ưu cho mỗi gia đình.

Thảo cầm… THAM

- Vì ba cái vụ tham nhũng, tôi đã trằn trọc suốt đêm qua ông ạ…

– Trời đất, chuyện gì nữa đây, hả ông bạn già?

– Và tôi đã nghĩ ra một kế – có thể coi là tuyệt chiêu giúp Nhà nước thu hồi lại tiền bạc bị thất thoát từ những “tổ sư” tham nhũng…

– Rồi, “nổ” nữa! Bộ cà phê sáng nay có pha… cồn?

– Không, lần này thì anh phải tin tui! Tui đặt giả sử vầy nghe: một bữa rảnh rang nào đó, có người mời anh đi xem tận mắt mấy thằng cha như Nguyễn Văn Mười Hai, Phạm Huy Phước, Vũ Xuân Trường; hay mấy ông như Minh Phụng, Liên Khui Thin v.v… đang sống trong tù ra sao; rồi chụp với mấy chả vài pô hình làm “kỷ niệm”; thậm chí chuyện trò tầm phơ với mấy trự vài câu về thế thái nhơn tình…, thì ông có thích không?

– Thích quá đi chớ! Nè, nếu ông làm được vụ đó cho mấy tờ báo Xuân, thiên hạ đọc rần rân đó nghe. Chà, nếu ai tổ chức giùm cho coi tour đó, tốn tiền trăm tui cũng chịu! Nhưng ông ơi, mấy trự đó công an canh phòng kỹ lưỡng lắm, nhà báo còn gặp hông được nữa là dân thường tụi mình.

– Đó, mấu chốt là chỗ đó! Quy luật kinh tế thị trường là gì? Có cầu là có cung! Ông thích xem, tôi thích xem, thiên hạ ắt cũng… muổn coi!

– Rõ rồi! Tiếp theo là sao?

– Là vầy: tôi sẽ làm một luận chứng kinh tế tiền khả thi, về việc xây dựng một công viên…

– Khủng long?

– Không, công viên… tử tù!

– Nghe đã đây!

– Quá đã mới đúng. Tất cả các trự tham ô tham nhũng từ án chung thân trở lên, sẽ được mời vô đây. Mỗi trự một chuồng, à quên, một buồng giam lộ thiên, có hành lang cho khách đi men bên ngoài, mô hình tạm gọi là thảo cầm tham (!) kiểu như thảo cầm viên vậy mà. Tha hồ xem, chụp hình, trò chuyện, hò hét bên ngoài…

– Nhưng vấn đề an ninh?

– Thì vẫn có công an canh giữ 24/24 chớ sao. Ở thảo cầm viên đó, dữ như cọp, sư tử cũng chịu thua huống là mấy chả!

– Sẽ bán vé giá cao?

– Tất nhiên, ông vừa nói tour này tốn cả trăm ngàn cũng nhào vô mà. Đề án của tui rẻ hơn nhiều; 20.000đ/vé. Cứ tính sơ sơ, chỉ cần đông bằng công viên Đầm Sen, cũng thu cả vài trăm tỷ/năm như chơi.

– Được lắm! Nhưng “dự án” của ông có một lỗ hổng to tướng: đã mang án tử, đâu có nhốt mãi để thiên hạ xem được?

– Ông nông cạn lắm! Tui đã tính kỹ hết trọi rồi: lớp này ra… pháp trường, sẽ có lớp khác vô thế (!). Mà rủi không có nữa, thì đại phúc cho nước nhà chớ có sao.

– Bái phục, bái phục! Xin một chân trợ lý cho ông nhé.

M.Phong – Báo Phụ Nữ Xuân Mậu Dần 1998

Tản mạn: Phụ nữ & Thể thao

Có một quan niệm cho rằng, nam giới choi môn thể thao nào thì nữ giới cũng có thể chơi môn đó. Chẳng hạn, nữ cũng có thể “thượng đài” đánh “bốc” (quyền Anh), đấu đô vật, cử tạ… như vận động viên nam.

Riêng tôi không nghĩ như vậy. Nam đánh quyền Anh cũng đã dã man, nữ càng khó chấp nhận. Ở Mỹ người ta tổ chức đô vật đấu trong bùn cho các tay đấu nữ – một cảnh tưọng thật man rợ và… xấu xí. Có những môn thể thao triệt tiêu nữ tính – môn cử tạ chẳng hạn. Nhìn người phụ nữ với thân hình chẳng còn đẹp đẽ, gương mặt hoàn toàn biến dạng, tìm cách nhấc những quả tạ hàng trăm kí lô lên khỏi mặt đất, thật chẳng thú vị gì.

Đi xa hơn nữa, có lẽ tôi là người lạc hậu, tôi không thấy cái đẹp ở người phụ nữ luyện tập môn thể dục thể hình. Lý Đức là người đàn ông có thân hình đẹp nhưng một phụ nữ cũng… gồ ghề như Lý Đức thì… Tôi ái mộ những “đệ tử” của Jane Fonda hơn với môn Aérobic. Những băng video của Jane Fonda bán hàng chục triệu bản trên thế giới. Aérobic giúp cho phụ nữ giữ được một thân hình trẻ trung đến tuổi 50 với những đường nét khỏe và vẫn là… phụ nữ (riêng Jane Fonda vẫn có một thân hình trẻ ở tuổi 61). Rất có thể, có rất nhiều người vẫn tôn đồng cái đẹp… rất đàn ông của các cô gái tập thể dục thể hình – bởi quan niệm về cái đẹp rất đa dạng.

Ngay cả với môn bóng đá nữ mà nhiều người rất hào hứng, tôi cũng không… khoái lắm, kể cả khi xem các đội tuyển mạnh thế giới như Mỹ, Trung Quốc, Pháp v.v… thi đấu. Có những lúc chúng ta không còn phân biệt một cầu thủ nam với một cầu thủ nữ. Ở trình độ cao, các động tác kỹ thuật như nhau, sự quyết liệt như nhau, kể cả sự thô bạo. Tôi thích xem vận động viên nữ đánh bóng chuyền, bóng rổ, bóng ném… Mặt sân thu hẹp, tính đối kháng có mức độ, các vận động viên nữ vẫn giữ được những nét đáng yêu của các cô gái.

Ở môn xe đạp, đôi khi rất khắc nghiệt, nhưng tư thế ngồi trên chiếc xe, kể cả khi rạp mình vẫn giữ cái duyên của người con gái.

Ở các môn chạy, nhiều vận động viên nữ ở các cự ly 100m, 200m, hay 800m, 1.500m… có thân hình, vóc dáng của các cô người mẫu thời trang. Marie José Pérec – VĐV của Pháp – đoạt huy chương vàng Olympic ở hai cư ly 200m và 400m, đẹp như thần Vệ nữ. Một cô gái da màu khác Merlene Ohey cũng đẹp khỏe như Pérec.

Đối với phụ nữ, môn điền kinh chỉ mở rộng cửa cho phép họ thi đấu tất cả các cự ly từ 25 năm nay. Trước đây nữ không được chạy 5.000m, 10.000m và marathon (42km). Cuộc tổ chức chạy marathon dành cho nữ đầu tiên diễn ra ngày 27/9/1970 do Road Runners Club of America đưa ra sáng kiến. Nữ đạt rất nhiều tiến bộ ở môn điền kinh. Người ta đã tính ra rằng vô địch nữ chạy 100m ngày nay đã vượt qua các nhà vô địch nam thế giới ở đầu thế kỷ. Người phụ nữ chạy nhanh nhất thề giới là F. Griffith – Joyner (Mỹ) chạy 100m mất 10 giây 49. Còn người phụ nữ nhảy cao nhất S. Kostadinova (2,09m) chỉ thua vô địch thế giới nam năm 1957 chỉ 7cm (Yuri Stepanov – 2m16)!

Nhiều người vẫn muốn thấy vận động viên nữ khi thi đấu vẫn giữ được… nữ tính. Đúng là khán giả quần vợt thích xem Mary Pierce thi đấu hơn là Stetti Graf. Pierce ăn mậc, đi đứng và có những cử chỉ như sửa lại mái tóc, chỉnh lại chiếc váy… nhắc nhở Pierce trước hết là một phụ nữ muốn được chú ý bởi cái đẹp, cái duyên của mình chứ không chỉ bởi những cú tạt lạnh lùng, ác hiểm. Nhưng oái oăm thay, phụ nữ còn giữ nữ tính trong thi đấu thường khó đạt hiệu quả cao. Martina Navratilova – vô địch nữ vang lừng nhiều năm – không còn gì là… phụ nữ. Cô không khác một người đàn ông, đến nỗi ở ngoài sân quần vợt cô cũng có một… cô vợ như đàn ông.

Cô vợ của nữ vô địch Martina Navratilova là một hoa hậu. Và khi họ chia tay nhau tòa án Mỹ buộc Navratilova phải chia tiền của cô cho… cô vợ ra riêng.

Chỗ yếu của các vận đông viên nữ của Việt Nam là phần đông còn giữ quá nhiều… nữ tính. Kể cả… e lệ. Nếu Nhan Nhị Quân ở thời cô đạt danh hiệu vô địch, đi đứng nhanh nhẹn hơn, ra bàn đấu tỏ rõ tinh thần quyết thắng hơn thì có lẽ cô đã đi xa hơn và bóng bàn nữ VN gặt hái nhiều thành tích quốc tế hơn. Cách cô đứng, di chuyển vẫn là một cô gái e lệ, rụt rè… Giữa nét nữ tính vẫn nên giữ và sự rụt rè e lê, có một sự khác biệt tai hại. Mary Pieres vẫn giữ nữ tính khi ra sân nhưng tuyệt nhiên không e lệ, rụt rè. Cao Ngọc Phương Trinh vẫn là cô gái dễ ngấn lệ nhưng khi thi đấu cô như một… mãnh hổ.

Chánh Trinh – Báo Phụ Nữ Xuân Mậu Dần 1998

Các em vẽ gì cho tương lai

Ở thời điểm sắp bước vào thiên niên kỷ mới này đã có không biết bao nhiêu dự báo, thống kê, điều tra. Một trong những cuộc điều tra thú vị nhất là cuộc thăm dò cách nhìn của trẻ em về tương lai. 3.500 độc giả nhí lứa tuổi 8 – 13 đã gửi thư về báo Thiếu Nhi của Pháp để trả lời những câu hỏi gợi ý kiểu như “Năm 2000 người ta sẽ ăn gì, mùi vị ra sao?”, "Cảnh sát sẽ là robot không?”, “Không khí sẽ ra sao (sạch hay dơ hơn)?” … Và điều đáng mừng là đến 89% các em tỏ ra lạc quan về tương lai.
 
Chúng nghĩ rằng sẽ có Vắc-Xin phòng chống AIDS và thậm chí phòng ngừa được tất cả các loại bệnh tật. Nhưng điều khiến các bé lưu tâm nhất vẫn là việc học hành và ăn uống. Có em viết rằng vào năm 2000, người ta sữ chế tạo ra loại siro thần diệu có tên Intellosirop. Chỉ cần uống một ngụm thuốc này, người ta sẽ trở thành nhà bác học ngay. Thú vị quá đi chứ! Có em lại nghĩ bút viết sẽ là người bạn trợ lực thật sự, vì bút viết của tương lai sẽ có khả năng sửa giúp lỗi chính tả cho người viết. Có lẽ ám ảnh vì chiếc cặp “nghìn cân” hiện tại nên nhiều em nghĩ rằng, việc học trong tương lai sẽ không cần đến sách vở: công cụ học tập chính là chiếc máy tính xách tay. Có gì lãng mạn hơn khi các em nghĩ rằng sân trường của ngày mai sẽ dài những… 10 cây số và thậm chí trường học có thể lơ lửng trên không trung những 15.000m, để các em có thể đến trường bằng chiếc xe liên hành trình tự lái. Cũng không thể không nhận thấy rằng trí tưởng tượng bay bổng của các em đã chịu tác động không nhỏ của phim hoạt hình, truyện tranh vảà những công trình khoa học nghiên cứu không gian được giới thiệu mạnh mẽ trong năm qua.
 
Cũng cần ghi nhận tinh thần cộng đồng của thiếu nhi ngày nay, khi các em cho rằng thiên niên kỷ thứ ba sẽ không còn chiến tranh, không còn nghèo đói, ô nhiễm, vũ khí và ung thư. Thậm chí có em mơ mộng sẽ có những máy phát tiền tự động dành cho người nghèo. Thuế má sẽ chỉ là kỷ niệm của quá khứ. Và một điều hơi buồn cho cánh nhà báo: trẻ em cho rằng báo chií sẽ không tồn tại nữa, thay vào đó là truyền hình và mạng Internet. Thế con người ta sẽ ăn gì, uống gì vào năm 2000? Trẻ em cho rằng trái cây sẽ to và cao cỡ… 1m, rau củ có mùi sô-cô-la, đậu petits pois sẽ thơm mùi mật… Trí tưởng tượng của trẻ em quả khôn cùng. Có lẽ cảm thấy phiền toái với lời nhắc nhở “Hãy rửa tay trước khi ăn” nên các em đưa ra giải pháp là người ta sẽ ngồi vào bàn ăn với đôi găng tay đặc biệt có tính chất diệt khuẩn. Riêng phần nước uống thì theo các em hoặc là nước lọc hoặc là Coca Cola. May mà các em không cho rằng thức ăn duy nhất của ngày mai là bánh hamburger của McDonald!
 
Có một điều khá thú vị là trẻ em cho rằng côn trùng sẽ là nguồn thực phẩm chính yếu của tương lai. Chuồn chuồn, châu chấu, ong, bướm… được nêu ra đủ mặt. Thậm chí có em còn dựng cả thực đơn của tương lai như sau: “Trưa: sâu. 4g chiều: kiến. Tối: sên”. Chẳng là các em cũng đã bị ảnh hưởng của các phong trào chống sát hại động vật. Thế thì cũng tốt thôi, nếu như các em đã sớm ý thức về những thảm họa sinh thái do con người gây ra. Trong lĩnh vực nhà ở, các em nghĩ rằng con người trong tương lai sẽ sinh sống trong những tòa nhà chọc trời, nơi mà ta chỉ cần nói “Mặt trời” để bật đèn, “Nổ” để bật bếp gas, “Lụt” để vận hành máy giặt… Và những phần việc linh tinh khác thì đã có robot đảm trách.
 
Ta bảo trẻ em vẽ gì cho tương lai thì chúng đã thực hiện rồi đây. Nhưng đến lúc này thì người lớn mới thưc sự cảm thấy rằng mình còn phải làm rất nhiều để thực sự đem lại một thế giới tươi đẹp, hạnh phúc cho trẻ thơ như chúng hiện mơ ước…
 
Hoa Ban (Theo tạp chí Madame Figaro) – Báo Phụ Nữ thứ Tư – Năm thứ XXIII số 7 (4-2-1998)
 

Có thể tin tưởng các dịch vụ sửa điều hòa tại nhà không?

Trên thị trường hiện nay xuất hiện hàng loạt các công ty, doanh nghiệp cung cấp dịch vụ sửa điều hòa do sự tăng nhanh về số lượng nhu cầu sửa chữa của đông đảo người tiêu dùng . Đây là một dịch vụ rất hợp lý, nó đem lại cho khách hàng nhiều sự tiện dụng. Dịch vụ này đem lại nguồn doanh thu cũng như thu nhập không hề nhỏ cho một số lượng đông đảo người lao động. Tuy nhiên, trong cộng đồng người tiêu dùng, đang dấy lên một số quan ngại về chất lượng cũng như giá thành của dịch vụ này. Chính vì vậy, trong bài viết này, chúng tôi đã tổng hợp một số thông tin về nó để quý độc giả có thể đọc và tham khảo. 
Chất lượng dịch vụ
Do là dịch vụ sửa chữa những vật dụng có mối quan hệ mật thiết đến cuộc sống, công việc thường ngày của rất nhiều hộ gia đình nên đòi hỏi phải có chất lượng cao. Trước khi tìm hiểu về chất lượng dịch vụ, chúng tôi xin đưa ra tóm tắt về quy trình thực hiện của dịch vụ cho quý độc giả. Sau khi nhận thông tin về sự cố do khách hàng trình bày, tư vấn viên sẽ tổng hợp và đưa ra tên gọi đồng thời là cái giải pháp cho lỗi xảy ra với điều hoà. Tiếp theo,  khách hàng sẽ được tư vấn viên báo giá bao gồm giá dịch vụ và giá linh kiện kèm theo (trường hợp cần thay thế). Ngay sau khi thống nhất với khách hàng, dịch vụ sẽ gửi nhân viên sửa chữa, thợ sửa đến tận nơi quý khách hàng yêu cầu để tiến hành khắc phục lỗi. Cuối cùng là bước thanh toán và kết thúc dịch vụ. 
 
Một số thông tin về chất lượng dịch vụ:
- Các công ty, doanh nghiệp cung cấp dịch vụ này luôn cố gắng mang đến một dịch vụ hài lòng kể cả những vị khách khó tính nhất. 
- Kinh nghiệm lâu năm cùng tay nghề sửa chữa giỏi của đội ngũ nhân viên luôn đáp ứng được mọi nhu cầu của quý khách hàng. 
- Khách hàng được phục vụ tại nhà, giúp loại bỏ chi phí vận chuyển cũng như mối nguy hại đến an toàn cá nhân trong quá trình vận chuyển. 
- Các thiết bị linh kiện là hàng Việt Nam chất lượng cao, một số loại được nhập khẩu từ nước ngoài. 
- Sự nhiệt tình tư vấn cũng như nhiệt tình trong khâu tiến hành khắc phục của đội ngũ tư vấn viên, nhân viên luôn mang đến cảm giác thoải mái cho quý khách hàng.
Giá thành dịch vụ
Do sự xuất hiện ngày càng nhiều của các đối thủ cạnh tranh, công ty, doanh nghiệp cung cấp dịch vụ sửa điều hòa tại nhà luôn cố gắng giảm giá thành xuống thấp nhất có thể. Để có được lợi thế cạnh tranh, bên cạnh việc nâng cao chất lượng thì giảm giá thành cũng là một yếu tố không thể bỏ qua. Chính vì vậy, giá thành của các dịch vụ này rất "mềm" đồng thời vừa túi tiền cho nhiều các đối tượng khách hàng khác nhau. Đây chính là lý do dẫn đến những quan ngại về chất lượng của dịch vụ. Ngoài ra, trên thị trường đồng thời cũng có hàng loạt các dịch vụ giả mạo, gây mất uy tín cho những dịch vụ tốt. Để không bị lừa đảo, quý độc giả nên thận trọng khi lựa chọn loại dịch vụ này.

Nhà hàng Đà Lạt ở Bangkok (Phần 2)

- Con tôi ở Thái rất thích ăn các món VN. Lúc đó tôi đang ở Mỹ. Mấy đứa con muốn mở nhà hàng VN cứ gọi điện thoại, thậm chí gọi cả lúc 4g sáng để hỏi tôi cách nấu canh chua, kho thịt như thế nào cho ngon. Bực minh, tôi bay về Bangkok chỉ dẫn và đào tạo nhóm đầu bếp người Thái nấu món ăn VN thành thạo. Thế rồi quán ngày càng đông khách. Chúng tôi mở một nhà hàng VN thứ hai gần sân bay Donmuang số 104/30 đường Chaenawatana. Còn nhà hàng thứ ba – Indochine sẽ chính thức mở cửa vào tuần sau.

Tại sao lại lấy tên nhà hàng là Dalat? Bà cười: “Đó là Đà Lạt. Tôi rất thích Đà Lạt nên lấy tên đó đặt cho nhà hàng. Trên thế giới có nhiều nhà hàng Sài Gòn rồi, nên tôi muốn đặt tên Đà Lạt cho nhà hàng của mình. Đà Lạt cũng gợi nhớ VN. Indochine cũng vậy…”. Bà lại nói lúc đầu không có ý định kiếm tiền, mà ý định lớn nhất là giới thiệu những món ăn VN truyền thống, văn hóa ẩm thực VN, sau nữa là có chỗ tụ họp, gặp gỡ bạn bè của các con. Rằng Le Dalat rất kén khách. Khách du lịch đến bằng xe ca vài chục người là không nhận vì tôi không thích những người khách vô quán tôi mà ăn bận thoải mái như quần short, áo thun. Tôi chỉ nhận khách đi riêng lẻ hoặc từng nhóm vì muốn duy trì một phong cách, một không khí yên tĩnh, lịch sự và ấm cúng cho quán. Người lạ đến với Le Dalat không chỉ để thưởng thức các món ăn ngon mà còn để gặp gỡ, trò chuyện và thư giãn”.

Con gái của bà, chị Ngọc Mai – mộl phụ nữ được các bạn tôi xếp là “đẹp nhất nhì Bangkok và là vợ của một người giàu nhất, nhì Bangkok” tuy đã 58 tuổi mà trông rất đẹp, quyến rũ và trẻ trung như chỉ mới khoảng 45 tuổi. Chị chạy đến mừng rỡ nắm tay và dẫn chúng tôi đi tham quan các phòng của nhà hàng sắp khai trương. Chị theo gia đình ra sống ở nước ngoài từ năm 7 tuổi mà nói tiếng Việt rất sành – một thứ tiếng Nam Bộ rặt, rất dễ thương. Chị chỉ cho chúng tôi những bức ảnh thiếu nữ VN, ảnh Sài Gòn xưa như Bưu điện TP, Nhà hát lớn với vẻ tự hào. Lại có cả một bài báo tiếng Anh “Đừng quên Sài Gòn” được cắt dán trên tường. Chị chỉ vào chiếc bản đồ VN treo bên cạnh và nói giọng như trẻ nhỏ với mẹ: “Măng ơi, VN đây này, Vĩnh Long nằm ở đây này”. Mẹ chị cười: “Con nhỏ này thương VN, thương người Việt lắm. Nó về VN mấy lần chỉ thích đi chơi rồi ăn ngoài đường phố”. Chị Mai khoe với chúng tói những chiếc đôn sứ men xanh Bát Tràng, nón lá nhỏ trong phòng ăn. Chị nói: “Tôi rất cần báo chí và hình ảnh VN để treo ở đây. Để thực khách ăn món ăn VN và biết phần nào về VN. Hôm trước nghe nói có hội chợ VN tổ chức tại Bangkok, tôi mừng quá đến xem thì người ta đã mua hết mọi thứ rồi, tôi chỉ mua được hai chậu hoa mai giả nhỏ xíu này thôi. Thấy thương ghê chưa?”.

Bà Lý lại say sưa nói với chúng tôi về những món ăn mà bà “xây dựng” cho thực đơn của nhà hàng Indochine với những cơm hạt sen, chả cá, riêu cua ăn với rau muống chẻ… “Ai muốn ăn cơm gia truyền VN thì đến Le Dalat, Indochine. Những món ăn bình dân được nấu, được giới thiệu và được thưởng thức một cách trân trọng, sang cả. Nói bình dàn là nói vậy thôi chứ món ăn VN, nghệ thuật ẩm thực VN tinh tế, sang trọng lắm. Chính vì vậy, tôi muốn giới thiệu món ăn VN – niềm tự hào của người VN tại nước ngoài!”.

Đỗ Ngọc – Báo Phụ Nữ Xuân Mậu Dần 1998

Nhà hàng Đà Lạt ở Bangkok (Phần 1)

Tình cờ, ở phi trường Donmuang, tôi nhìn thấy một cuốn catalogue chỉ dẫn những địa điểm ăn tối và giải trí ở Bangkok. Mục “Giải thưởng nhà hàng hạng nhất của Bangkok 1997”, tôi nhìn thấy ở phần ẩm thực VN, nhà hàng Le Dalat được xếp hạng nhất, trên hai nhà hàng bán món ăn VN khác là Sweet Basin và Pho. Trong cuốn chỉ dẫn này, Le Dalat được giới thiệu là “nơi chốn mà thực khách vừa bước vào đã có ngay cảm giác như đến thăm nhà ai đó – một ngôi nhà dễ thương với nhiều khóm cây xanh tạo thành một kiểu vườn thư giãn, nơi có những món ăn truyền thống của VN ngon tuyệt. Bảo đảm bạn sẽ có một bữa ăn tối tuyệt vời nơi đây”.

Tôi đến Le Dalat lần đầu vào năm ngoái trong một chuyến đi công tác. Các bạn đồng nghiệp lần lượt dẫn tôi đi ăn ở các nhà hàng Thái, nhà hàng Ý và ngày cuối cùng trong chuyến công tác của tôi, họ đã mời tôi ăn tối ở “một nhà hàng VN nổi tiếng và đặc biệt chủ nhân là người VN”. Các bạn tôi bảo, ở Bangkok có khoảng gần chục nhà hàng bán món ăn VN, trong đó Le Dalat là khá nhất. Tối hôm đó tôi đã tự hào biết bao khi nhìn nhà hàng đầy khách, không còn một ghế trống. Nhìn các thực khách đi theo nhóm bạn bè, gia đình, các thương gia nhiều quốc tịch đang say sưa thưởng thức những món ăn VN truyền thống như bánh cuốn, chạo tôm, phở bò… tiếc rằng yêu cầu được gặp chủ nhà hàng của tôi không được đáp ứng vì “madame Lý hiện đang ở Mỹ”. Các bạn tôi kể rằng, nghe nói bà Lý đã đến Thái Lan sinh sống cả nửa thế kỷ rồi. Rằng, một trong những người con gái rất đẹp của bà là vợ một thương gia người Thái giàu nhất, nhì Bangkok…

Tôi lại tìm đến Le Dalat cùng với các bạn nhà báo Thái để ăn những món “nhà mình” và hy vọng gặp được bà chủ nhà hàng. Le Dalat nằm ở đường Sukhumvit, số nhà 47/1, ngõ 23. Cổng nhà hàng là một sân vườn có những hình cảnh, trong đó có khóm tre, bụi trúc, lu đựng nước, chiếc gáo dừa, cây cau. Trước sân nhà um tùm bóng mát cây xanh, là căn phòng rộng bài trí đơn giản, mộc mạc với những bộ bàn ghế đơn giản, những bức hoành phi với hoa văn kiểu cung đình Huế, mành trúc buông lửng. Quản lý nhà hàng, đầu bếp, người phục vụ của Le Dalat – tất cả đều là người Thái. Thực đơn ở đây khá phong phú: bì cuốn, bánh cuốn, phở, chả giò, bún thịt nướng, tôm nướng bánh hỏi, bít tết khoai tây… Mỗi món giá trung bình từ 3 đến 5 USD. Các bạn yêu cầu tôi giới thiệu cho họ lịch sử và cách ăn từng món như thế nào. Món nào chấm với nước mắm, món nào chấm với mắm nêm, tương bần. Họ bảo món ăn VN ít mỡ, nhiều rau, ngon miệng và cách trình bày, cách ăn đặc biệt tinh tế, cầu kỳ. Họ rất thích thú với món cơm ăn với cá kho tộ bốc khói nghi ngút, canh chua cá… Thật may, người quản lý nhà hàng cho tôi biết bà chủ nhà hàng – madame Lý – hiện đang ở Bangkok, nếu tôi muốn gặp, anh sẽ gọi điện thoại hẹn giúp tôi. Qua điện thoại, một giọng phụ nữ Nam Bộ rất khó đoán tuổi chào hỏi tôi lịch sự và bỗng reo lên vui mừng khi biết tôi là người Việt vừa ở Sài Gòn qua. Biết tôi đang ăn ở Le Dalat và rất muốn gặp bà, bà hẹn tôi hai tiếng sau đến gặp bà tại số nhà 14 cũng đường Sukhumvit, cách Le Dalat chỉ 5 phút đi bộ – nơi tối nay bà có một buổi tiếp tân tiền khai trương một nhà hàng VN thứ ba của bà – nhà hàng Indochine. 10g tối, chúng tôi đến nhà hàng Indochine – một biệt thự nhỏ, ấm cúng nằm trong một khuôn viên rộng lớn, yên tĩnh. Ra đón chúng tôi là mót người phụ nữ khoảng 70 tuổi (sau đó bà cho biết bà đã 81 tuổi) với phục sức và dáng vẻ mệnh phụ quý phái. Tuổi cao nhưng bà đi lại, nói năng diễn đạt vẫn rất linh lợi, mẫn tiệp, vẫn còn lại trên gương mặt bà nhan sắc và vẻ duyên dáng của một phụ nữ VN vùng châu thổ sông cửu Long xưa. Chúng tôi cũng gặp ở đây những khách mời của bà là một số đại sứ các nước tại Bangkok, công chúa và hoàng tử Thái Lan, các thương gia và phóng viên báo chí quốc tế. Mọi người đang trò chuyện thán mật và ăn tối – những món ăn đặc biệt VN: cơm gà lá sen, chả giò, ché chuối… Trong phòng khách của nhà hàng có treo nhiều bức ảnh đen trắng với nội dung là cảnh sinh hoạt đời thường của các nước Đông Dương thời thuộc Pháp. Nhiều nhất vẫn là những bức ảnh chụp bà chủ nhà hàng thời còn là một thiếu nữ tóc dài hiền thục trong áo dài VN, ảnh Hoàng gia Lào… Sau đó, chúng tôi mới hiểu được mối liên hệ giữa câu chuyện của bà với những tấm ảnh. Bà tên Đoàn Hoa Lý, là con gái một đại điền chủ ở Vĩnh Long. Năm 15 tuổi bà sang Paris học hội họa, 17 tuổi trở lại VN. Rồi bà lấy chồng – con trai của công chúa Hoàng gia Lào với chồng là Khâm sứ Pháp tại Lào. Sau đó là 40 năm sang ở Thái Lan, Pháp, Mỹ. Bà có 5 người con, hiện đang sống ở Thái, Pháp và Mỹ. Bà cho biết việc mở nhà hàng Le Dalat cũng rất tình cờ.

Đỗ Ngọc – Báo Phụ Nữ Xuân Mậu Dần 1998

Truyện ngắn: Tư vấn (Phần 3)

- Thế này nhé! – Hằng thu xếp các thứ giấy tờ hồ sơ trên bàn vào tủ, cùng Huyền ra đường gặp Bảo. Anh chàng đang ngồi chờ trên chiếc Dream màu mận chín ngoài lề hè với vẻ bồi hồi – Tôi rất cảm ơn hai bạn. Chúc mừng hai bạn đã hàn gắn lại tình cảm, nhưng hôm nay 27 Tết rồi, các bạn thừa biết.

Huyền ngúng nguẩy ngắt lời:

– Làm sao bọn em không biết. Chị chỉ cần ngồi với chúng em đúng nửa giờ… hay hai mươi phút cũng được. Nhà hàng rất gần đây. Món ăn chúng em cũng chọn rồi. Chị là người tác thành thì chị phải làm chủ hôn,

Hằng chẳng thể nào từ chối.

Hôm đó, sau khi đưa Huyền vào bệnh viện Chợ Rẫy, nàng tính gọi điện thoại cho Bảo. Nhưng rồi lại bỏ ý định, không thật rõ vì sao như thế. Có thể quá công phẫn trước gã đàn ông nhẫn tâm với vợ, cần phải gặp nói thẳng vào mặt, cũng có thể do cư xá gã đàn ông nhẫn tâm đó ở ngay trên đường từ bệnh viện về nhà nên nàng đến thẳng địa chỉ. Bảo ở trong căn phòng rộng chừng 14 mét vuông, xà lỏn, áo thun, đang mải nấu nướng bên nồi cơm điện và cái bếp điện đặt ngay trên bàn nước giữa nhà.

– Này… – Khi nghe Hằng tự giới thiệu là người của trung tâm tư vấn, Bảo nói giọng gây sự – Chị đừng có dính vào việc riêng của chúng tôi. Như vậy là vi phạm pháp luật đấy. Bỏ là bỏ. Tôi đã quên cô ấy rồi. Và tôi cũng sắp lấy vợ khác rồi.

Tuy nhiên, anh ta cũng đứng khuất ra sau tủ, mặc quần áo đàng hoàng rồi ra bưng nồi cơm điện và cai bếp điện trên có đặt nồi canh cà chua, thì là nấu với nghêu mà Hằng chỉ cần ngửi mùi thơm tỏa ra cũng biết, đặt ra góc phòng, mời Hằng ngồi.

– Chị cứ nghĩ thử coi, tuổi chị chắc chắn hơn tuổi tụi tôi, nên cũng từng có tình yêu, và gia đình. Cô ấy nói: Thà bỏ chồng chứ không bỏ nghề. Đó là thứ khẩu hiệu chính trị cổ điển, lỗi thời lâu rồi. Vợ chồng là cái gi? Là tình yêu. Đặt tình yêu thiêng liêng xuống dưới sự kiếm sống chị nghe có được không? Khẩu hiệu đúng đắn nhất bây giờ là thà bỏ nghề chứ không bỏ chồng.

– Chúng ta có thể sẽ tranh luận vào lúc khác. – Hằng điềm tĩnh nói: Tôi đến đây chỉ để báo cho anh biết cô ấy đang nằm ở phòng cấp cứu bệnh viện Chợ Rẫy. Tôi khuyên anh vì tình xưa nghĩa cũ nên đến thăm cô ấy.

Bảo lặng trong giây lát rồi lạnh mặt lắc đầu:

– Cảm ơn chị đã báo tin, nhưng tôi không thể đến thăm. Tất nhiên bị nặng hợn, tôi có thể đến nhưng xỉu thì ba hồi lại tỉnh. Tố chất cô ấy tốt chứ không tồi đâu. Nếu chị biết rằng hồi trong năm, tôi bị đụng xe dập bàn chân nằm viện hơn một tháng… – Bảo chặc lưỡi – Nhưng thôi, không đến là không đến.

Nồi canh sôi sùng sục trào cả ra bếp khiến các dãy may-so đang đỏ rực cháy xèo xèo. Bảo giật mình nhảy vọt tới rút cái phích cắm điện, rồi nhăn nhó trở lại chỗ ngồi. Hằng bật cười:

– Hình như chuyện canh nghêu với canh chua cá lóc, hai anh chị cũng không đội trời chung?

Bảo trề môi:

– Cả những chuyện cỏn con ấy cũng mang đến trung tâm tư vấn kể thì hết chỗ nói. Tôi hỏi chị, nếu chị thích canh chua cá lóc nhưng chồng chị thích canh nghêu nấu với cà chua và rau thì là như nồi canh kia… – Bảo chỉ nồi canh ở góc phòng – …thì chị có lâu lâu nấu cho chồng được một tô không? – Bảo nhún vai: Cô ta nói chỉ ngửi thấy mùi rau thì là đã phát ói. Thế là lấy nhau mấy năm trời tôi phải cai món canh đó không khác gì cai nghiện. Trong khi canh chua cá lóc mỗi lần ăn bị dị ứng nổi mề đay tôi vẫn phải ăn và còn phải khen ngon…

Hằng đành chào thua ra về, nhưng cứ tủm tỉm cười suốt dọc đường. Hôm sau, ghé vào bệnh viện thăm Huyền, nàng được biết “canh nghêu” có đến thăm “canh chua cá lóc”, dù, theo Huyền nói “chỉ nhìn một cái rồi về”.

Hằng được hai thân chủ đưa đến nhà hàng Thiên Đường. Nhà hàng đã dành trước cho họ mọt bàn ba ghế ngồi, riêng trong một phòng nhỏ dựng bằng những tấm bình phong theo yêu cầu của khách. Trên bàn, bên cạnh lọ hoa chỉ cắm đúng hai bông hồng vàng, là chiếc bánh kem rất xinh, đường kính chừng mười phân, mặt bánh nền kem trang dưới vầng những chùm hoa là hai chữ đỏ Huyền – Bảo. Một chai sâm banh Pháp thắt nơ đỏ được đặt cạnh chiếc bánh. Bảo ra hiệu cho người thanh niên hầu bàn có thể bắt đầu phục vụ, rồi cầm chai sâm banh trao cho Hằng:

– Chị là chủ hôn, chị mở cho bọn em được hên.

Dù không biết mở, Hằng vẫn cầm. Lòng nàng xốn xang khi nghe Bảo xưng em.

Món ăn đầu tiên được mang lên. Một tô canh chua cá lóc nóng hổi và một đĩa bún nhỏ.

Huyền tròn mắt ngạc nhiên nhìn chồng, hỏi nhỏ:

– Em nói canh nghêu kia mà?

Hằng bỗng rưng rưng nước mắt. Cũng đúng một chuyện như thế, nàng không sao hàn gắn lại được cho chính mình. Đã hai năm nay, Dũng, chồng nàng ra ở riêng chỉ vì anh muốn nàng bỏ việc ở trung tâm tư vấn mà anh nói rằng “rỗi hơi lo việc thiên hạ” để về phụ việc anh ở công ty trách nhiệm hữu hạn mà anh là giám đốc, nhưng nàng không nghe. Chắc chắn Tết này nàng và hai con vẫn vắng anh…

Nguyễn Mạnh Tuấn – Báo Phụ Nữ Xuân Mậu Dần 1998